Chương 21

Sau khi Trần Từ phân hóa năm mười sáu tuổi, hoàng gia đã sửa đổi quy định — chỉ khi đi cùng Shafray, cậu mới có thể tự do rời đi, bởi vì hắn là Alpha của cậu.

Theo một góc nhìn khác, quy định mới này khiến Trần Từ trở thành sở hữu của Shafray.

Giữa thời đại mà giới tính vốn đã bình đẳng từ lâu, việc này thực sự là một bước lùi nghiêm trọng.

Shafray đã từng phản đối, nhưng cũng giống như hôn ước của bọn họ, đây là một quyết định không thể thay đổi.

Những quy tắc cấm túc nghiêm ngặt không đơn thuần là vì giới tính Omega của Trần Từ.

Trần Từ, như thường lệ, im lặng chấp nhận tất cả. Nếu ra ngoài quá khó, vậy thì không ra ngoài nữa.

Cậu lặng lẽ ở lại trong Tháp Trắng, giống như một "công chúa" bị giam cầm trong tòa tháp cao trong truyện cổ tích, chờ đợi ngày kết hôn với hoàng tử.

Nhưng sau khi kết hôn, mọi chuyện có tốt hơn không? Shafray không biết.

Đây là lần đầu tiên Trần Từ chủ động tìm đến Shafray nhờ giúp đỡ, chỉ vì cậu muốn rời khỏi Tháp Trắng. Ngay khi nhận được liên lạc, Shafray đã lập tức chạy đến.

Thứ thôi thúc Trần Từ phá lệ mà hành động như vậy chắc chắn là một khát vọng vô cùng mãnh liệt.

Trần Niệm không hề biết Shafray đã suy nghĩ nhiều đến thế, cũng không biết nỗi áy náy của Shafray đối với Trần Từ đã tích tụ đến đỉnh điểm theo năm tháng. Cậu chỉ đơn giản tìm ra cách nhanh gọn và thuận tiện nhất.

Năm ngày sau phải đổi lại, vì thế từng phút từng giây đều vô cùng quý giá. Cậu phải tận dụng thời gian này, trải nghiệm càng nhiều càng tốt.

Dưới sự hộ tống của Shafray, Trần Niệm bước ra khỏi cánh cổng lớn. Màn đêm từ bốn phương tám hướng bao trùm lấy cậu một cách dịu dàng. Những chiếc đèn đường kiểu dáng xa hoa tỏa sáng, phản chiếu lên thảm cây xanh được cắt tỉa gọn gàng.

Trần Niệm hít sâu một hơi, làn gió đêm mang theo hương hoa không rõ tên khiến cậu cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Cậu sải bước đi trên con đường lát đá, tiến vào khu vườn.

Hoàng gia không cho phép người ngoài vào khu vườn này. Nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng tiếng côn trùng kêu, nhanh chóng thu hút sự chú ý của Trần Niệm.

Dưới thành phố ngầm, thứ duy nhất cậu có thể nghe thấy là tiếng chuột kêu chít chít. Động vật mà cậu trông thấy nhiều nhất cũng chỉ là nhện và gián.

Âm thanh phát ra từ bên này thì phải.

Shafray nhìn Trần Niệm đang đi bỗng khựng lại rồi ngồi xổm xuống, quay mặt về phía bụi cây. Hắn tưởng cậu cảm thấy không khỏe, liền hỏi: "Sao vậy?"

"Suỵt."

Trần Niệm chăm chú nhìn vào khoảng tối dưới tán cây, lắng nghe tiếng kêu lanh lảnh để xác định phương hướng. Khi đã nhắm trúng sinh vật nhỏ đang đậu trên nhánh cây, cậu lập tức đưa tay ra.

Chưa kịp để Shafray phản ứng, Trần Niệm đã đứng dậy, đưa tay ra trước mặt hắn.

Một con dế bị cậu kẹp giữa hai ngón tay. Những chiếc chân nhỏ đầy lông tơ giãy giụa dữ dội, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế.

Loại côn trùng nâu đen này chẳng có gì đáng yêu, ngược lại còn khiến Shafray khơi gợi những ký ức không mấy dễ chịu.

Trên đường dạo chơi, khi những tiểu thư, thiếu gia Omega kiêu kỳ nhìn thấy côn trùng đột nhiên bò ra từ xó xỉnh nào đó, họ thường hét lên những âm thanh còn đáng sợ hơn cả chính con côn trùng kia.

Rõ ràng, cậu thiếu niên trước mặt không thuộc kiểu người đó.

Trần Niệm quan sát cấu trúc của con dế rồi hỏi: "Đây là gì?"

"Dế."

"Tiếng kêu là do nó phát ra à?"

"Ừ, trên cánh dế có bộ phận phát âm. Khi chúng cọ xát vào nhau, sẽ tạo ra âm thanh."

"Côn trùng bé thế này mà kêu to ghê." Trần Niệm ngừng lại một chút, rồi hỏi tiếp, "Anh có hộp hay gì tương tự không?"

Shafray sờ sờ túi áo: "Không có."

Không tìm thấy vật đựng thích hợp, Trần Niệm bèn nhét luôn con dế vào túi áo, định về phòng rồi chơi tiếp.

Nhưng mới đi được hai bước, nghĩ ngợi một chút, cậu lại lấy nó ra.

Thôi vậy, nhỡ không cẩn thận đè chết nó thì cái túi sẽ bị bẩn mất.

Lúc nhỏ Trần Niệm cũng từng làm chuyện tương tự, khi còn học mẫu giáo, cậu từng đào một túi đầy rệp đất.

Kết quả là khi về nhà cậu quên béng mất, nửa đêm ngủ bị ngứa quá mới giật mình tỉnh dậy. Không chỉ giường đầy rệp, mà người cậu còn nổi đầy mẩn đỏ vì dị ứng.

Cậu đặt con dế lên chiếc lá bên cạnh. Vừa buông tay, nó đã nhảy mất hút.

Trần Niệm phủi phủi tay, tiếp tục tiến về phía trước.

Khu vườn rậm rạp không thiếu các loại côn trùng. Dù là thực vật hay động vật, Trần Niệm đều ít khi được thấy.

Cậu có đôi mắt tinh tường, lại phản xạ nhanh nhẹn, chỉ trong vòng mười mấy phút đã bắt được đủ loại côn trùng như bọ cánh cứng tám đốm, bọ đen vai rộng, bọ cánh cứng, bọ cánh cam...

Không ít lần Shafray còn chưa kịp nhận ra, Trần Niệm đã nhanh chóng ra tay. Chỉ sau vài giây, cậu đã giơ ra một con côn trùng hình thù kỳ lạ lên trước mặt hắn, hỏi tên của nó.