Chương 18

Sau một lúc thu dọn, cuối cùng chiếc bàn cũng được sắp xếp gọn gàng. Trần Từ gom những tấm thẻ nhỏ tìm thấy ở các góc lại, đặt vào ngăn kéo.

Hầu hết đều là danh thϊếp đầy màu sắc, trên đó ghi thông tin liên lạc của những người khác nhau, bị nhét vào túi của Omega với lời trêu ghẹo.

Trước đây, Trần Niệm luôn tiện tay vứt chúng đi, nhưng giờ chúng lại được Trần Từ thu gom lại.

Ở góc tường có một chiếc tủ lạnh nhỏ. Trần Từ ngồi xổm xuống nghiên cứu một chút, rồi thử xoay khóa và nhập mật mã mà Trần Niệm từng nói với cậu.

Cánh cửa tủ mở ra, hơi lạnh màu trắng bốc lên, bên trong có hai ống thuốc ức chế dành cho Omega.

Thuốc ức chế cường độ mạnh, đến từ một hãng dược phẩm lớn.

Không thể so với loại thuốc đặc chế mà Trần Từ đang dùng, nhưng đây đã là loại tốt nhất có thể mua được trên thị trường.

Trần Từ đóng tủ lạnh lại, ngồi trở lại giường, dần hiểu rõ hơn về cuộc sống của Trần Niệm.

Cuộc sống của Trần Niệm không hề dư dả, phần lớn chi tiêu trong gia đình đều dành để mua thuốc.

Em ấy là một Omega rất đặc biệt, bẩm sinh đã có sức hút trí mạng đối với Alpha, vì vậy phải sử dụng loại thuốc ức chế tốt nhất, không dám tiết kiệm trong khoản này.

Thuốc mà Giang Đại cần dùng cũng không rẻ, muốn tiết kiệm tiền thì chỉ có cách tăng thu nhập.

Thế nên, dù thị lực giảm sút nghiêm trọng, Giang Đại vẫn cố gắng duy trì công việc dịch thuật.

Còn công việc của Trần Niệm...

Trần Từ cúi đầu nhìn vào quang não, khi còn ở nhà vệ sinh trên tháp chuông, Trần Niệm đã vội vàng xin nghỉ làm, bây giờ ông chủ vừa trả lời tin nhắn.

Rõ ràng, ông ta không hài lòng, nhưng dù thái độ thế nào đi nữa thì chuyện nghỉ phép năm ngày cũng là "ván đã đóng thuyền".

Trần Từ không thể thay em trai đi làm, nếu không rất dễ bị lộ tẩy.

Có vẻ như không còn việc gì cần giải quyết nữa.

Trần Từ nằm xuống giường, cuối cùng cũng có thể chợp mắt một lát. Cậu đã quen với lịch trình nghiêm ngặt suốt mười mấy năm, lúc này thực sự đã rất buồn ngủ.

Chiếc giường xa lạ, căn phòng xa lạ, cả thành phố ngầm cũng xa lạ.

Nhưng cậu lại không bị lạ giường như mình tưởng. Nhắm mắt lại, trong hương thơm của dạ lan còn sót lại, ý thức dần trôi vào cơn mê.

Hôm nay thực sự đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Nửa tỉnh nửa mơ, quang não run lên hai lần, nhưng nhanh chóng bị cậu bỏ qua.

Giấc ngủ này thậm chí còn yên ổn hơn khi còn ở Tháp Trắng.

Mở mắt ra là một căn phòng tối om, Trần Từ ngây người hai giây rồi mới nhớ ra mình đang ở thành phố ngầm.

Nơi này không có ánh sáng mặt trời, tất nhiên cũng chẳng có ánh chiều tà buổi xế chiều.

Lúc này mới chỉ hơn bốn giờ. Trần Từ không vội dậy, cậu nghiêng người nằm trên giường, nhìn ánh đèn lờ mờ bên ngoài qua tấm rèm, tiếng nước nhỏ giọt vẫn vang lên từng hồi.

Trên quang não có vài tin nhắn chưa đọc. Trong đó, người liên tục hỏi cậu "đã chạy đi đâu rồi" chắc hẳn là Alpha đã đưa Trần Niệm lên tầng trên vào sáng nay.

Trần Từ suy nghĩ một chút, rồi trả lời: "Tôi về đến nhà rồi."

Đối phương nhắn lại rất nhanh: "Về rồi à? Thế thì tốt, sáng nay vừa quay đi một cái đã không thấy cậu đâu nữa, tôi tìm mãi không ra, nhắn tin cũng không hồi âm."

Ngay sau đó lại có một tin nhắn khác: "Tối nay tôi qua tìm cậu nhé?"

Chắc chắn Trần Từ không thể để đối phương đến, cậu thậm chí còn không biết Alpha này họ gì tên gì, Trần Niệm hoàn toàn không nói cho cậu biết.

Cậu lật xem lịch sử trò chuyện, cố gắng bắt chước cách Trần Niệm từ chối người khác.

Dường như mối quan hệ giữa Trần Niệm và Alpha này không đơn giản, lời lẽ trong đoạn hội thoại ngắn ngủi đầy vẻ mập mờ.

Rốt cuộc người này là ai? Nếu quan trọng thì tại sao ngay cả biệt danh cũng không có?

Để chắc chắn, Trần Từ kiểm tra lại các đoạn hội thoại khác của Trần Niệm.

Và rồi, nội dung tương tự xuất hiện liên tục — những lời nói ám muội, những câu trêu ghẹo đầy mập mờ, những lời mời không mấy tốt đẹp, thậm chí cả những bức ảnh với ánh sáng chập chờn gửi đến vào giữa đêm.

Trần Từ: ...

Những chứng cứ rõ rành rành trước mắt khiến cậu khó khăn chấp nhận sự thật — Trần Niệm đang duy trì mối quan hệ mập mờ với rất nhiều Alpha cùng lúc.

Bảo sao trước khi đi, em ấy còn dặn nếu có ai tới bắt chuyện thì cứ phớt lờ.

Bởi vì số lượng Alpha muốn tiếp cận em ấy nhiều đến mức không đếm xuể, bao gồm cả đám côn đồ trong con hẻm mấy giờ trước bị Trần Từ dạy dỗ.

Trần Từ do dự một lát, cuối cùng vẫn cố gắng bắt chước phong cách của Trần Niệm để trả lời:

"Tối nay chắc không tiện lắm... Chú Giang bảo tôi ở nhà giúp sửa đồ, nếu trốn đi mà bị phát hiện thì toi rồi, để hôm khác chọn lúc nào cả hai đều rảnh nhé."

"Dù sao cũng cảm ơn anh đã đưa tôi lên trên, lâu lắm rồi mới có khoảng thời gian vui vẻ như vậy :)"