Chương 12

Shafray mím môi, thản nhiên buông tay đang định gõ cửa xuống.

Trần Niệm cúi người nhặt chiếc nĩa dưới gầm sofa lên, đứng dậy chỉnh lại tà áo choàng trắng bị xộc xệch, rồi đặt bộ dụng cụ ăn trở về bàn.

Sau những suy đoán vừa rồi, Trần Niệm đã mất hết thiện cảm với tên "tra nam" Shafray, kẻ đứng núi này trông núi nọ. Cậu chẳng khách sáo mà nói thẳng: "Tôi đói rồi."

"Vậy đi ăn đi." Shafray quan sát động tác gọn gàng của Trần Niệm, trong lòng mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Hắn điều chỉnh lại tâm trạng, rồi đưa Trần Niệm xoay người đi đến nhà ăn.

Trần Niệm theo sau hắn, còn Shafray, nghe tiếng bước chân của Omega phía sau, lại bắt đầu nhớ đến cảnh tượng vừa nãy.

Hắn lắc đầu, cố gắng xóa sạch hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu.

Việc dẫn đường thực sự chỉ đơn giản là dẫn đường, nếu là bạn bè thân thiết một chút thì ít ra cũng nên nói vài câu để không khí bớt ngột ngạt.

Thế nhưng, từ đầu đến cuối Đại hoàng tử đều không hề mở miệng lấy một lời.

Trần Niệm len lén nhìn hắn, Shafray vẫn nhìn thẳng phía trước, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cậu.

Hừm, Trần Niệm lặng lẽ bĩu môi. Đây là cách bình thường anh trai mình và vị hôn phu của anh ấy đối xử với nhau sao? Thật thú vị đấy.

Cậu lặng lẽ theo sau Shafray, cùng hắn bước vào nhà ăn.

Nhà ăn này được chuẩn bị riêng cho bọn họ, không có vị khách nào khác. Shafray bước đến chiếc bàn cạnh cửa sổ, chủ động kéo ghế giúp Trần Niệm.

"Cảm ơn." Trần Niệm không khách sáo mà ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Việc chọn nơi dùng bữa cạnh cửa sổ vốn là thói quen của Trần Từ, mà giờ đây, Trần Niệm cũng cảm thấy rất hợp ý.

Tấm khăn trải bàn thêu ren mềm mại buông xuống, chiếc bình sứ trắng cắm vài bông hoa tươi vừa mới hái. Những đóa dạ lan trắng muốt e thẹn nở trên cành, cánh hoa thuần khiết mềm mại xếp chồng lên nhau, nhụy vàng nhạt ẩn mình bên trong, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Không kìm được, Trần Niệm vươn tay chạm nhẹ vào cánh hoa lành lạnh. Hạt sương đọng trên đó lăn xuống, thấm ướt đầu ngón tay cậu.

Nhà ăn nằm trên tầng ba, từ cửa sổ nhìn xuống, con đường rộng rãi, sạch sẽ kéo dài đến tận chân trời. Đây là khu vực thuộc hoàng gia, vô cùng yên tĩnh, cây xanh xung quanh đều được chăm sóc cẩn thận.

Trước đây Trần Niệm chỉ từng thấy nhiều cây cối đến vậy ở khu công trình bỏ hoang, nên nhất thời có chút không rời mắt nổi.

Cậu cố gắng giữ phong thái điềm tĩnh, nét mặt nghiêm nghị, bất kể nhìn thấy thứ gì lạ lẫm cũng không lộ chút cảm xúc nào, nỗ lực để bản thân trông giống Trần Từ hơn.

Chỉ là, sự tò mò trong đôi mắt hổ phách vẫn vô thức bộc lộ.

Shafray ngẩng đầu định hỏi Trần Niệm muốn uống gì, nhưng vừa liếc thấy dáng vẻ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ liền khựng lại.

Ánh nắng chiếu vào mắt Omega, khiến đôi con ngươi trong suốt như viên bi thủy tinh. Sự tò mò hừng hực dưới đáy mắt chưa bao giờ rực rỡ đến thế.

Cuối cùng, Shafray không lên tiếng quấy rầy cậu, chỉ khẽ dặn dò người hầu bên cạnh mang lên loại đồ uống mà Trần Từ hay dùng nhất.

Bữa trưa nhanh chóng được dọn lên bàn, hương thơm hấp dẫn kéo Trần Niệm ra khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ.

"Ăn đi." Shafray cầm lấy dao nĩa, vẫn như vô số lần từng dùng bữa chung với Trần Từ trước đây. Hắn và cậu ấy chỉ cần ăn phần của mình, ứng phó với sự sắp đặt của trưởng bối là được.

Thịt bò bít tết mềm mọng, chỉ cần ấn nhẹ là nước thịt trào ra. Đây là lần đầu tiên Trần Niệm được ăn món cao cấp như vậy, nên cách dùng dao nĩa có chút vụng về.

Cậu vốn đã ăn khá nhiều điểm tâm trong phòng chờ, không quá đói, ngoài việc loay hoay đấu trí với miếng bít tết, cậu bắt đầu tìm kiếm chuyện khác để làm.

Ví dụ như…

Trần Niệm nheo mắt lại.

Shafray cúi đầu, chuyên tâm dùng bữa. Đột nhiên, hắn cảm thấy chân mình bị ai đó chạm vào.

Hắn cho rằng Trần Từ vô tình đá phải, nên chỉ dịch sang một bên, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn.

Nhưng chỉ vài giây sau, chân hắn lại bị giẫm lên.

Lực đạo truyền qua lớp giày không mạnh không nhẹ, giống như đang cố tình thu hút sự chú ý của hắn.

Tay cầm dao nĩa của Shafray khựng lại. Ngay giây tiếp theo, lực đè trên mu bàn chân buông lỏng, thế nhưng một cảm giác khác lại thay thế—

Một bàn chân trần áp lên mắt cá chân hắn.

Shafray không biết Trần Từ đã cởi giày từ lúc nào.

Làn da trần trụi lướt nhẹ qua mắt cá chân hắn, sau đó linh hoạt chui vào ống quần, men theo cẳng chân hắn trượt lên trên.

Từng chút từng chút một, mỗi lần di chuyển đều kí©h thí©ɧ từng đầu dây thần kinh, đem sự mềm mại và ấm áp của làn da truyền thẳng vào đại não.

Động tác kéo dài có chủ ý, như một con rắn nhỏ quấn lấy hắn không buông.

Bị ống quần cản trở, bàn chân kia cuối cùng cũng không thể tiếp tục đi xa hơn, nhưng lại không chịu buông tha hắn, chỉ lắc lư cọ sát tựa như trêu chọc.