Chương 10

Một giờ trước, chiếc xe lộng lẫy ấy chỉ có thể nhìn từ xa, còn bây giờ, nó đã đỗ ngay trước mặt.

Trần Niệm chui vào xe, vừa định quan sát xung quanh thì thấy Shafray cũng bước vào theo.

Đại hoàng tử tựa lưng vào ghế, rõ ràng đang vô cùng mệt mỏi.

Alpha và Omega giữ khoảng cách nửa mét, hoàn toàn không giống một cặp đôi thân thiết, thậm chí còn có chút xa cách, như thể cố tình tránh hiềm nghi.

Cuộc diễu hành đã kết thúc, không còn phải ngồi trên lưng ngựa chịu đựng ánh nắng gay gắt nữa.

Shafray tựa lưng vào ghế, không nói một lời, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trần Niệm nhướn mày, tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.

Cậu vốn nghĩ rằng nếu Shafray đã giúp Trần Từ ra ngoài, mà Trần Từ cũng bảo nếu gặp khó khăn thì cứ tìm anh ta, vậy thì quan hệ giữa hai người hẳn phải đặc biệt lắm.

Hay là có bí mật gì không tiện cho người ngoài biết?

Trần Niệm liếc nhìn Shafray vài lần, thấy hắn có vẻ thực sự đang định ngủ, liền tranh thủ mở thiết bị cá nhân, đọc nhật ký của Trần Từ.

Cậu cần biết thêm nhiều thông tin hơn để tránh bị lộ tẩy quá nhanh.

Trần Từ là người rất ngăn nắp, các bản ghi chép được sắp xếp vô cùng rõ ràng.

Trần Niệm bắt đầu từ ngày gần nhất, chính là hôm qua, rồi dần dần xem ngược về trước.

"Tác dụng của thuốc ức chế không còn hiệu quả như trước, có lẽ cần phải đổi loại khác."

"Hai con chim trên tòa tháp bên cạnh đã biến mất, có lẽ chúng bay sang nơi khác rồi."

"Ngày mai có diễu hành, hy vọng có thể tìm được cơ hội ra ngoài một chuyến."

"Khi nào có thể nhân lúc trời mưa mà ra ngoài nhỉ? Muốn thử cảm giác cầm ô đi dưới mưa."

Nhật ký của Trần Từ rất ngắn gọn, kèm theo đó là lịch trình mỗi ngày, hầu hết đều là các khóa học về nhạc cụ, cắm hoa, nấu ăn, những sở thích đa dạng.

Ngoài ra, điều xuất hiện nhiều nhất trong ghi chép chính là các bữa ăn cùng Shafray.

Anh ấy chỉ làm những việc này thôi sao?

Trần Niệm cau mày, tiếp tục đọc.

Trong ghi chép của Trần Từ, anh ấy thường ghi lại những điều rất nhỏ nhặt, như hôm nay nữ hầu đổi kẹp tóc mới, quản gia AI kể một câu chuyện cười chẳng buồn cười chút nào, tòa tháp đối diện đang sửa chữa, hay việc anh ấy dùng vụn bánh mì dụ một con chim đậu lên bậu cửa sổ…

Bởi vì ngoài những điều đó, cuộc sống của anh ấy hoàn toàn không có thay đổi gì cả.

Chỉ cần đọc những dòng mô tả đơn giản ấy, Trần Niệm cũng có thể cảm nhận được cuộc sống của Trần Từ tẻ nhạt đến mức nào.

Bảo sao anh ấy lại mong chờ cơ hội ra ngoài trong dịp diễu hành đến vậy.

Trần Niệm đọc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lật đến bản ghi thứ hai mươi mốt. Nhật ký hôm đó chỉ có một câu ngắn ngủn:

"Kiểm tra sức khỏe, rất khó chịu."

Lịch trình ngày hôm đó cũng chỉ có một việc duy nhất:

9:00 - Kiểm tra sức khỏe.

Trần Niệm chợt nhớ ra Trần Từ đã yêu cầu năm ngày sau đổi lại, cũng là vì tuần sau phải đi kiểm tra sức khỏe.

Cơ thể anh ấy có vấn đề sao?

Đó có phải là lý do anh ấy bị cấm túc trong nơi ở, không thể tự do ra ngoài?

Khoan đã… vậy nếu Trần Từ đến khu vực dưới lòng đất, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?!

Anh ấy luôn bị bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, đột nhiên đến một nơi hỗn loạn như thế, liệu có ổn không?

Trần Niệm có thể hiểu khao khát tự do của Trần Từ, nhưng cũng không thể liều lĩnh lấy sức khỏe ra đánh cược như vậy được!

Giờ quay lại tìm anh ấy vẫn còn kịp không?!

Nhận thấy thiếu niên Omega bên cạnh có vẻ bồn chồn, Shafray mở mắt ra, thản nhiên nói:

"Tôi cần giải quyết chút việc trước, cậu đợi một lát, lát nữa cùng ăn tối xong là có thể về rồi."

"Ừm." Trần Niệm qua loa đáp.

Cậu không hề quan tâm Shafray định làm gì, cậu chỉ lo lắng không biết Trần Từ có gặp nguy hiểm hay không.

Xe ngựa máy rất nhanh đã dừng lại. Trần Niệm theo sau Shafray xuống xe, được người hầu dẫn vào một tòa nhà tráng lệ.

Sau khi dặn dò vài câu, Shafray rời đi để xử lý công việc.

Trần Niệm được dẫn đến một phòng nghỉ rộng rãi. Người hầu cung kính hành lễ, sau đó khép cửa lại, đứng chờ bên ngoài, sẵn sàng phục vụ Hoàng tử phi bất cứ lúc nào.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Trần Niệm.

Dù có sốt ruột đến đâu thì lúc này cậu cũng chẳng thể làm gì được. Có lẽ bây giờ Trần Từ đã đến lối vào khu vực dưới lòng đất rồi.

Cậu chỉ có thể cố gắng trấn tĩnh lại.

Trần Từ từng nói mọi liên lạc của anh ấy đều bị giám sát, bất kỳ tin nhắn nào gửi đi cũng sẽ bị người khác biết.

Vì thế, để đảm bảo an toàn, hai người tạm thời không trao đổi phương thức liên lạc.

Mọi chuyện chỉ có thể đợi năm ngày sau mới biết kết quả.

Hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Trần Niệm thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa. Không ngờ chiếc sofa lại mềm đến vậy, khiến cậu suýt nữa thì chìm hẳn vào trong, vội vàng nắm lấy tay vịn để giữ thăng bằng.

Trên bàn bên cạnh có một tháp bánh ngọt tinh xảo, bày đủ loại món tráng miệng mà cậu chưa từng thấy bao giờ.

Trần Niệm cầm một chiếc bánh nhỏ có trang trí dâu tây, bỏ vào miệng.

Vừa cắn một miếng, vị béo ngậy của kem và vị thanh ngọt của hoa quả lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi, như bùng nổ trong khoang miệng.

Đôi mắt Trần Niệm sáng lên.

Ở thành phố ngầm làm gì có cơ hội ăn mấy thứ này.

Sáng giờ đã bận rộn suốt cả buổi, cũng đến lúc ăn một chút rồi.