Chương 54

Lúc đó Cố Dự Sầm và Sở Tùng Nghiên vừa mới chia tay, nhận được tin tức liền vội vã đến, dồn hết sức lực, vô tình thử một đoạn truy bắt nghi phạm.

Truy đuổi người, lại là truy đuổi kẻ tội đồ đáng hận, cảm giác này Cố Dự Sầm quá hiểu cách để diễn tả.

Lúc đó hắn hận không thể bóp chết Sở Tùng Nghiên.

Sau này đoàn phim lại đặc biệt huấn luyện thêm cho hắn khả năng diễn thoại, hắn cũng đã có khá nhiều tiến bộ.

Cố Dự Sầm gọi từng tiếng một.

“Sở Tùng Nghiên.”

“Ngoài trời mưa to, quay lại đây đi.”

“Anh mặc áo khoác của em đi rồi, em lạnh.”

Cứ như ma quỷ câu hồn, thật phiền phức.

Giang Đam Hạ như có điều nhận ra mà lướt mắt nhìn cánh cửa, rồi nhìn về phía Sở Tùng Nghiên.

Hai người nhìn nhau.

Sở Tùng Nghiên bình thản mỉm cười với anh ta, nói: “Tối nay gió hơi lớn.”

Gió lớn ở vùng núi có một đặc điểm, đó là sẽ xuất hiện tiếng vọng nghiêm trọng. Đôi khi vào nửa đêm, tiếng vọng do gió rít gào cuộn lại cứ như tiếng ma quỷ đáng sợ, như thể có một loài mãnh thú nào đó đang rêи ɾỉ chuẩn bị gầm thét.

Không biết Giang Đam Hạ có nhận ra điểm bất thường không, anh ta chỉ gật đầu, đơn giản đáp lại: “Đúng là hơi lớn.”

“Vậy thì về phòng sớm đi.” Sở Tùng Nghiên thuận thế nói: “Cảm lạnh sẽ không tốt.”

Giang Đam Hạ nhìn sâu vào anh một cái, nói: “Quả thật không tốt, cần phải chú ý hơn.”

Sở Tùng Nghiên nhìn cửa phòng anh ta đóng lại, mới dịch nửa bước về phía trước, cánh cửa sau lưng anh cũng nhanh chóng bị đẩy ra một góc rõ rệt.

Tay Cố Dự Sầm thò ra từ khe cửa, chính xác nắm lấy cánh tay đang buông thõng bên hông của Sở Tùng Nghiên.

“Bị mưa làm ướt rồi.” Cố Dự Sầm nhìn vết ẩm ướt trên lòng bàn tay Sở Tùng Nghiên, nói như vậy.

Nửa phút sau, cửa phòng bị đóng sập lại.

Cố Dự Sầm đẩy Sở Tùng Nghiên vào cửa phòng.

Hai chiếc lưỡi giao triền.

Áo khoác rơi xuống sàn nhà ẩm ướt, chất thành một đống.

“Anh, hai người thật tâm đầu ý hợp nha.” Cố Dự Sầm dùng chút lực, cắn đầu lưỡi Sở Tùng Nghiên, cho đến khi nếm thấy vị máu tanh nồng, mới thả hàm răng ra, vừa thở dốc vừa tiếp tục nói: “Sao mà trùng hợp thế, lại đồng thời mở cửa, còn có tâm trạng tốt mà trò chuyện, bỏ em một mình trong phòng.”

Sở Tùng Nghiên như thể không hề cảm nhận được cơn đau, đầu lưỡi bị cắn đến mức máu thịt lẫn lộn, nhưng ngay cả nhịp thở cũng không hề xáo trộn.

Anh ấy lại bình tĩnh như vậy.

Giống như một người gỗ không cảm xúc, không tri giác.

Khiến Cố Dự Sầm cảm thấy mình giống như một con chó đực động đực sủa loạn, thật không công bằng chút nào.

“Vừa rồi có sợ không, lúc em gọi anh ấy.” Cố Dự Sầm liếʍ hôn xương quai xanh của Sở Tùng Nghiên, khẽ hỏi: “Thế nào cũng phải sợ chứ.”

Sở Tùng Nghiên còn chưa kịp lên tiếng, tay Cố Dự Sầm đã nhanh chóng len lỏi xuống dưới.

Cả hai người đều rất lạnh, những động tác quấn quýt này, giống như hai con rắn máu lạnh vô ích cố gắng sưởi ấm cho nhau.

Kết quả đương nhiên là thất bại.

Gió lạnh rít lên từ khe cửa, quấn quanh cơ thể.

“Chúng ta làm đi.” Cố Dự Sầm nói: “Đạo diễn Giang ở ngay phòng bên cạnh, chúng ta nhỏ tiếng thôi.”

Hắn cố ý bắt chước cách xưng hô của Sở Tùng Nghiên.

Cố Dự Sầm ngồi trong góc, cầm kịch bản, nghiêng tai lắng nghe cuộc trò chuyện của Tề Lâm ở gần đó.

“Ừm, hôm nay không khai máy.”

“Xuống núi có tiện không, em lên xem cũng được.”