Chương 52

Đêm nay, Cố Dự Sầm nằm ở đây nửa tiếng, vừa định vươn tay ôm người vào lòng thì Sở Tùng Nghiên đã đứng dậy.

Cố Dự Sầm hé mắt nhìn, ánh mắt cũng lướt về phía cửa.

Mưa càng lúc càng lớn, đập vào mái hiên phát ra tiếng động trầm đυ.c, cứ như trở về ngôi nhà cũ ở quê vậy, mọi thứ đều cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm.

Cố Dự Sầm vươn tay, đoạt lấy điếu thuốc đang kẹp giữa môi Sở Tùng Nghiên. Hắn nhìn chằm chằm vào đốm lửa đang chậm rãi cháy lên hồi lâu, mới khẽ dịch đầu, ghé sát lại, ngậm điếu thuốc.

Hắn hút thuốc vào phổi, rồi thở ra, tất cả đều thổi về phía mặt Sở Tùng Nghiên.

“Không ngon.” Cố Dự Sầm bình phẩm một câu, rồi nói tiếp: “Tối mai sẽ lấy cho anh một điếu thuốc ngon.”

“Có tiền mua à?” Sở Tùng Nghiên nhướng mày, liếc nhìn gương mặt nghiêng của hắn.

“Có chứ.” Cố Dự Sầm khẽ cười: “Lúc về có lấy một ít, anh thấy em thông minh không.”

“Thông minh.” Sở Tùng Nghiên đáp lại một cách hờ hững.

Khi Cố Dự Sầm đi cùng Sở Tùng Nghiên đến thủ đô, hắn đã cãi nhau một trận lớn với gia đình, nhưng nguyên nhân không phải là Sở Tùng Nghiên, mà là những chuyện hỗn loạn mà Cố Dự Sầm từng gây ra ở trường, bị lôi lại cùng với chuyện cũ, Cố Dự Sầm lại cố tình làm trái mọi chuyện, đổ thêm dầu vào lửa, như ý nguyện bị cha mẹ Cố “lạnh nhạt” không thèm để ý. Hắn cũng nhân cơ hội không ai quan tâm này mà lén bỏ trốn ra ngoài.

Nhưng Cố Dự Sầm đã bị cắt tiền tiêu vặt.

Vé tàu đến thủ đô vẫn là Sở Tùng Nghiên bỏ tiền mua.

Có thể nói, sau khi người này đến thủ đô, Sở Tùng Nghiên vẫn luôn là người chi tiền nuôi hắn. Tiền tiết kiệm của Sở Tùng Nghiên rất ít, chỉ có vài trăm tệ bà nội đưa trước khi đi, và một ít tiền anh tích góp được từ việc làm thêm trước đó. Nhưng Cố Dự Sầm trong tình huống này cũng khá lý lẽ, không tùy tiện làm ra cái tính công tử bột, dù sống trong căn hầm ẩm ướt tối tăm không thấy ánh sáng, hắn cũng không phàn nàn mấy câu, nhiều nhất là buổi tối nói vài lời bên tai Sở Tùng Nghiên.

Em đã trả giá đến mức này vì anh rồi, anh có cảm động không?

Cảm động.

Sở Tùng Nghiên tự nhận là không.

Sự trả giá ở mức độ này, quá ít ỏi.

Sở Tùng Nghiên cũng trả lời như vậy, sau đó Cố Dự Sầm lại cắn tai anh nói anh tham lam và không hiểu tình yêu.

Trong thế giới của cậu ấm, lần đầu tiên hắn trả giá tình cảm, đó đã là thứ quý giá nhất mà hắn có thể cho đi, nhưng đối với Sở Tùng Nghiên, thứ đó lại là rẻ mạt nhất.

Vì không đổi được ra tiền.

Tình cảm không đổi được ra tiền như vậy, tùy tiện nuôi một con chó, nó cũng có thể cho anh, thậm chí còn hào phóng, không hề keo kiệt hơn.

Nói về sự cho đi của tình yêu, con người mãi mãi không thể sánh bằng động vật, vì thế giới của động vật tuyệt đối lấy chủ nhân làm trung tâm.

Cố Dự Sầm hút điếu thuốc đến cuối, đưa trả lại cho Sở Tùng Nghiên.

Sở Tùng Nghiên nhìn hắn một cái, liền đứng dậy khoác áo khoác, đi đến cửa, vươn tay đẩy khe cửa rộng hơn, ngẩng đầu nhìn những hạt mưa lất phất rơi từ mái hiên xuống.

Cố Dự Sầm nhìn bóng lưng anh hồi lâu, khi cảm giác bỏng rát nhẹ truyền đến từ đầu ngón tay, hắn cụp mắt xuống, dập tàn thuốc vào gạt tàn bên cạnh.

Sở Tùng Nghiên đang khoác là áo khoác của hắn.

Cố Dự Sầm mặc chiếc áo cộc tay mỏng manh, bước xuống giường, nhưng chưa kịp đi đến gần thì hắn đã nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, truyền đến từ bên ngoài cửa, bị tiếng mưa rơi át đi rất kỹ, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được hai phần.