Khi cô nhìn thấy Ngôn Mẫn, Ngôn Mẫn đang đứng trước một bức tượng Phật bằng đất đã mờ nhạt khuôn mặt, ngẩng đầu, quay lưng về phía cô. Không thể nhìn rõ dung mạo, đương nhiên cũng không nhìn thấy biểu cảm. Và cùng với tiếng gió thổi lướt qua đám cỏ hoang, Ngôn Mẫn từ từ quay người lại.
Thứ mà Cách Linh nhìn thấy đầu tiên, là chuỗi hạt sứ màu đỏ huyết treo trên cổ tay mảnh khảnh, trắng nõn của cậu ta. Khi các hạt sứ va vào nhau, chúng còn phát ra âm thanh cực kỳ trong trẻo, không hề lẫn tạp âm.
Cách Linh đứng trước ngưỡng cửa chùa, ngẩn người nhìn thiếu niên đang chầm chậm quay người lại. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy trước mắt mình như bị phủ một lớp lụa đỏ mờ ảo, không nhìn rõ thế giới, cũng không nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên kia.
Đoạn diễn này có cốt truyện rất ít, nhưng lại quay đi quay lại đến năm lần, Giang Đạm Hạ mới nhíu mày, miễn cưỡng đánh giá một câu: “Không tệ.”
Sở Tùng Nghiên bước ra khỏi ngôi chùa. Anh mặc một bộ trang phục dân tộc dày cộm, được thiết kế đặc biệt để phù hợp với sự xuất hiện đầy bất ngờ của Ngôn Mẫn. Phần dưới thân như quần mà cũng như váy, vạt áo xếp tầng được thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ vàng.
Khi di chuyển, vạt áo đung đưa như đuôi nàng tiên cá dần hóa thành chân người dưới ánh mặt trời. Nhưng màu nền của toàn bộ y phục lại là màu trắng trơn, sắc thái của tang phục.
Sở Tùng Nghiên đứng trước chùa, nghiêng đầu về phía Giang Đạm Hạ, ngầm hỏi anh ta liệu có vấn đề gì không.
Giang Đạm Hạ chỉ đối mắt với anh một cái, rồi ngậm điếu thuốc lá sợi hăng hắc đó, cất bước đi về phía Tề Ninh.
Cách Linh do Tề Ninh thủ vai có tính cách cổ quái tinh nghịch. Lý do cô tìm thấy ngôi chùa đã bị bỏ hoang từ lâu này là vì trong chuyến thám hiểm trên núi cùng bạn bè, cô bất chợt bị một con bướm trắng bay lượn thu hút sự chú ý, cứ thế đuổi theo rồi vô tình đi lạc đến đây.
Vì vậy, trên người cô mặc bộ đồ leo núi gọn nhẹ, trên đầu còn đội chiếc đèn pin dò đường to tướng. Sau khi quay đi quay lại mấy lần, chiếc đèn pin đè nặng khiến đầu cô đau nhức.
Cô vịn vào chiếc đèn, đang thất thần nhìn bức tượng Phật bằng đất trong chùa. Đến khi Giang Đạm Hạ bước đến gần, cô mới hoàn hồn, mở miệng nói: “Đạo diễn Giang, có phải sắp đến giờ ăn rồi không ạ?”
Bây giờ cô nhìn tượng Phật cũng thấy thành hai.
Quay phim rất tốn sức, cực kỳ dễ cảm thấy đói, huống hồ sáng nay Tề Ninh chỉ đơn giản ăn qua loa vài miếng “cỏ” trong suất ăn giảm cân, thực sự cảm thấy miệng trống rỗng.
Giang Đạm Hạ dùng kịch bản gõ nhẹ vào đầu cô.
“Ôi!” Tề Ninh kêu lên một tiếng, tay chân luống cuống giữ chặt chiếc đèn trên đầu, lẩm bẩm: “Em chỉ hỏi một câu thôi mà.”
Giang Đạm Hạ đã mở kịch bản ra, tự mình bắt đầu nói: “Điểm chú ý của cô vẫn sai rồi. Cô nên dừng mắt ba giây sau khi nhìn thấy chuỗi hạt trên tay cậu ta, sau đó mới từ từ di chuyển lên trên, rồi đồng tử phải giãn ra. Cảnh tượng cô cần nắm bắt không phải là con người cậu ta, mà là con người đang đứng trước bức tượng Phật kia, bức tượng Phật cũng là một điểm nhấn quan trọng.”
“Em diễn như vậy mà!” Tề Ninh hồi tưởng lại cảnh vừa rồi, xác nhận mình diễn không sai, mới mở miệng phản bác. Nhưng vừa nói xong, cô lại như chợt nhận ra điều gì đó, rón rén liếc nhìn biểu cảm của Giang Đạm Hạ, rồi giọng điệu yếu ớt hơn nói: “...Có sai sót chỗ nào ạ?”