Chương 36

Sở Tùng Nghiên bị buộc phải ngẩng đầu lên, giây tiếp theo, anh cảm thấy một hơi thở ẩm ướt nóng bỏng quấn chặt lấy cổ mình, đồng tử anh co rút lại.

Lực bóp cổ nới lỏng.

Vết thương trên cổ anh bị liếʍ mạnh một cái.

Đau nhức và tê dại đan xen, toàn thân xương cốt như bị xích sắt xuyên qua và khóa chặt.

Sở Tùng Nghiên khó khăn xoay chuyển ánh mắt, từng chút một, sau đó, anh đối diện với một đôi mắt sâu thẳm đen kịt, như một con dã thú đói khát, âm thầm rình rập anh.

---

Cố Dự Sầm một tay ghì mạnh tóc Sở Tùng Nghiên, một tay nhanh chóng luồn xuống, chui vào trong áo Sở Tùng Nghiên.

Gã sờ thấy eo Sở Tùng Nghiên, gầy đi không ít.

Mấy ngày nay đã gầy đi nhiều như vậy, sờ vào thấy xương xẩu.

Đúng là làm diễn viên rồi, trên người không thể để lại vết tích.

Môi Cố Dự Sầm rất nóng, như thể đang phát sốt, nhiệt độ không bình thường. Hơi nóng bỏng rát này từ yết hầu Sở Tùng Nghiên lướt đến khóe môi anh, cuối cùng, không chút do dự mà cắn mạnh xuống.

Nhưng còn chưa kịp để cơn đau dữ dội lan tỏa, Cố Dự Sầm đã nới lỏng hàm răng, chuyển sang cắn nhẹ nhàng trên môi Sở Tùng Nghiên, như thể một sự trả thù non nớt, giống như cắn xé, nhưng không hề có tính sát thương.

“Lại chặn tôi.” Cố Dự Sầm khàn giọng, môi kề sát tai Sở Tùng Nghiên, hơi thở ấm nóng như những con kiến nhỏ bò qua bò lại trên tai, rất nhột.

Gã ghì chặt tóc Sở Tùng Nghiên, không chút buông lỏng lực đạo, như thể không làm anh đau đến phát khóc thì sẽ không chịu thôi. Bàn tay kia không còn dừng lại ở eo mà bắt đầu luồn vào mặt trong đùi Sở Tùng Nghiên.

Thời tiết rất nóng, trong phòng lại không có gió, khí nóng cứ thế ứ đọng quẩn quanh. Chỉ một lát, trên người Sở Tùng Nghiên đã lấm tấm một lớp mồ hôi, không biết là vì bị trêu chọc mà ra, hay vì bị dọa mà toát.

Cố Dự Sầm cố tình dùng đầu ngón tay ma sát lên xuống mặt trong đùi anh, như thể đang mô phỏng đường bò của một loài rắn nào đó, miệng còn thì thầm: “Sở Tùng Nghiên, nói đi.”

Da đầu Sở Tùng Nghiên bị kéo căng, buộc phải ngẩng đầu trừng lớn mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà gỗ sơ sài của căn phòng tạm. Lúc này anh thậm chí có thể nhìn xuyên qua khe hở giữa các tấm ván gỗ mà thấy vầng trăng trắng treo cao trên bầu trời đêm. Trăng trên núi rất sáng, như một vũng nước hồ trong vắt nhưng không đáy, một khi đã rơi vào thì không thể nào thoát ra được.

“Anh vào bằng cách nào?” Sở Tùng Nghiên mấp máy môi, giọng rất nhỏ hỏi gã.

“Cậu đoán xem.” Cố Dự Sầm cười hiểm ác, lòng bàn tay không ngừng siết chặt, mạnh mẽ nắm lấy phần gốc xương của anh. Lực đạo này khiến bụng và hông Sở Tùng Nghiên bị kéo theo một loạt cơn đau nhức, cơ bắp căng cứng, nhưng không thể tránh khỏi.

Hai người đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, thậm chí còn ngủ chung giường suốt ba năm ròng, từ nhà bà nội ở Cáp Nhĩ Tân đến căn phòng dưới tầng hầm ở thủ đô. Da thịt kề sát nhau, từ lâu đã quen thuộc đến từng ngóc ngách cơ thể của đối phương. Cố Dự Sầm rất dễ dàng khơi lên một chuỗi lửa nóng rạo rực trên người anh.

Sở Tùng Nghiên hít một hơi thật sâu, rút cánh tay bị đè dưới chăn ra, động tác dứt khoát nắm lấy gáy Cố Dự Sầm từ phía sau, nhanh chóng kéo mạnh ra sau, như thể vô tình gạt phăng một con chó đang chồm lên người.

Thân thể Cố Dự Sầm run lên bần bật, lực trên tay hoàn toàn biến mất, theo động tác của Sở Tùng Nghiên ngã sang một bên, khiến chiếc giường gỗ nhỏ kẽo kẹt rung lắc.