Chương 9

Phó Yên Hồng nhìn đồng hồ, thấy làm bánh mì kẹp cũng không kịp, bèn đưa cho mỗi người 10 đồng để mua đồ ăn trên đường đi.

“Lý Văn Dương, trường Trung học Tam Trung không giống như Phụ Trung đâu, đến trường mới con phải chú ý! Đừng để đến lúc thi đứng bét lớp rồi quay về làm mẹ tăng huyết áp đấy.” Trước khi hai người ra khỏi nhà, Phó Yên Hồng dặn dò.

“Dạ dạ dạ.” Lý Văn Dương trả lời ba tiếng, cảm thấy mình đã giữ thể diện cho mẹ lắm rồi.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, vì không có nhiều thời gian, cậu bỏ trứng luộc vào túi và cùng Giản Sanh rời nhà.

Từ khu nhà Cẩm Uyển đến trường Trung học Tam Trung đi bộ mất hai mươi phút, còn nếu đi xe buýt thì chỉ ba trạm. Để đến trường sớm hơn hai người cùng đi xe buýt.

Khi vào cổng trường bác bảo vệ nhìn Giản Sanh hai lần, dù thấy cô mặc đồng phục và đeo bảng tên nhưng vẫn hỏi: “Này học sinh, sao trước đây tôi chưa thấy cháu? Mới chuyển đến à?”

Lý Văn Dương đi bên cạnh Giản Sanh, lại gần bác bảo vệ hơn nhưng không bị hỏi câu đó.

Giản Sanh gật đầu.

“Được rồi, đi vào đi!” Bác bảo vệ cười thân thiện.

Người ta đều có xu hướng chú ý đến cái đẹp, bác bảo vệ đã làm việc tại Trung học Tam Trung nhiều năm, học sinh lớp này ra đi, lớp khác vào, học sinh đẹp thì ông sẽ chú ý nhiều hơn. Với một cô gái xinh xắn như Giản Sanh, ông không có ấn tượng gì trước đó, đoán ngay cô là học sinh chuyển trường.

Vào trong khuôn viên trường, Lý Văn Dương ngẩng đầu nhìn chỗ này rồi nhìn chỗ kia, nhận xét: “Trung học Tam Trung không hổ là Trung học Tam Trung, sân bóng rổ lớn hơn hẳn Phụ Trung.”

Ngoài sân bóng rổ, thiết kế và cách bố trí kiến trúc của Trung học Tam Trung cũng ấn tượng hơn Phụ Trung. Phía Nam là một thư viện tám tầng hùng vĩ, trung tâm của thư viện là một khối cầu lớn nhô ra, các tòa nhà giảng dạy tập trung chủ yếu ở phía Bắc, tường gạch màu cam, ban công màu trắng tạo thành một khối liên kết vòng tròn, vừa hoành tráng vừa hiện đại.

Trước các tòa nhà giảng dạy có hàng cây bạch dương và trúc phượng vĩ mọc dày đặc, ký túc xá nằm ở phía Tây và Đông.

Trung học Tam Trung không giống Phụ Trung, nơi học sinh phần lớn là người bản địa, Trung học Tam Trung tuyển cả những học sinh xuất sắc từ các tỉnh khác, nên số học sinh ở nội trú và ngoại trú chia đều. Nghe đồn là điều kiện nội trú rất tốt, thậm chí còn thoải mái hơn ở khách sạn.

Nhưng dù Trung học Tam Trung có đẹp đến đâu thì hai người cũng không có nhiều thời gian để ngắm. Giản Sanh nói: “Chúng ta đi tìm giáo viên chủ nhiệm thôi.”

Thông tin phân lớp đã có từ tối thứ 6 trên trang thông tin của Trung học Tam Trung. Trường Trung học Tam Trung khắt khe hơn Phụ Trung, khối 11 có 14 lớp, phân lớp theo thành tích, Giản Sanh và Lý Văn Dương không được xếp cùng lớp. Cô vào lớp 1 còn Lý Văn Dương vào lớp 14.

Tòa nhà lớp học cũng không cùng tòa.

Sau khi xác định được tòa nhà lớp học của mình, cả hai chia tay nhau.

Với môi trường mới đối với Giản Sanh còn nhiều lạ lẫm, mất một lúc mới tìm được phòng làm việc của giáo viên chủ nhiệm lớp 1.

Cô đến cửa phòng thì thấy bên trong có một cô giáo trông rất nghiêm khắc đang mắng học sinh.

“Em vẽ một vòng tròn trong trái tim tôi, từ đó tôi bị em giam cầm, chỉ vì em mà trái tim tôi đập…” Trương Tú Anh cuối cùng không đọc tiếp được nữa, vò tờ giấy trong tay thành một cục ném vào thùng rác bên cạnh: “Nguyên Bào! Sao lúc em viết văn không thấy văn chương hay ho như vậy? Sau này mà tôi còn thấy em viết loại thư tình như này, tôi sẽ bắt em đọc to trước toàn trường mười lần trở lên!”

Sau đó lại chú ý đến một cô gái rất xinh đẹp đang đứng ở cửa phòng.

Cô gái đó…

“Giản Sanh? Vào đi nào.” Trương Tú Anh như thay đổi hẳn thái độ, mỉm cười gọi người ở cửa vào.

Giản Sanh đang chuẩn bị gõ cửa nhưng bất ngờ bị gọi nên cô liền bước vào: “Xin hỏi cô có phải là cô Trương không ạ?”

“Đúng rồi, là cô đây.” Trương Tú Anh cười mỉm.

Mấy ngày trước cô đã biết có một học sinh giỏi luôn đứng đầu trường Phụ Trung sẽ chuyển đến Trung học Tam Trung. Vì vậy cô là người chịu trách nhiệm giải quyết các thủ tục liên quan đến việc chuyển trường, ảnh thẻ học sinh cũng do cô chuẩn bị cho học sinh này. Do đó cô đã sớm nhận ra Giản Sanh qua ảnh chứng minh đã được gửi qua.

Nguyên Bào nhìn chằm chằm vào Giản Sanh, cả người ngây ra.

Còn chưa kịp ngây hết thì bị Trương Tú Anh đuổi đi: “Em, về phòng học đi, lát nữa lên lớp nhớ chú ý nghe giảng!”

Nguyên Bào nói “Dạ, thưa cô”, lúc đi ra cậu còn nhìn Giản Sanh hai lần.

Đi đến cửa văn phòng cậu cố ý đi chậm lại một chút, nghe lỏm được đoạn hội thoại giữa cô Trương và cô gái xinh đẹp kia.

“Chào mừng em chuyển đến trường chúng ta, Giản Sanh, em lấy sách giáo khoa ra để cô xem thử xem có giống với trường mình không, em đừng vội đến lớp 1, lát nữa cô sẽ đưa em qua đó.”

...

“Có tin tức giật gân đây!” Nguyên Bào hét lớn khi bước vào lớp, giọng đầy hứng khởi.

Lúc này vẫn chưa đến giờ đọc sách buổi sáng, một số học sinh còn chưa đến lớp. Trong lớp học trọng điểm, một nửa số học sinh đang nói chuyện, nửa còn lại cắm cúi đọc sách, tất cả đều bị tiếng hét của Nguyên Bào làm cho giật mình.

“Làm gì vậy, sáng sớm còn có gì ghê gớm, chẳng lẽ lại có nữ sinh nào thắp nến tỏ tình với anh Hứa của chúng ta ở sân thể dục sao?” Một nam sinh hỏi.

“Không phải! Là có một em siêu xinh chuyển đến lớp mình! Tên cũng hay lắm, hình như là… Giản Sanh?” Nguyên Bào nói.

“Xinh cỡ nào?” Một nam sinh khác tham gia vào cuộc thảo luận.

“Chuyển từ Phụ Trung đến, xinh thật đấy, lát nữa gặp sẽ biết.”

Lớp học bắt đầu xôn xao bàn tán. Một số nữ sinh cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.

Cuộc sống trung học khá đơn điệu, ngày nào cũng chìm đắm trong sách vở, nên khi có một sự kiện mới mẻ như thế này mọi người đều hào hứng.

Ở hàng cuối cùng sát cửa sổ, một chàng trai ngồi tựa lưng vào ghế, cúi đầu chơi trò Sudoku trên điện thoại. Đồng phục không kéo khóa hết chỉ để lộ một nửa chiếc áo thun trắng in hình đầu lâu. Cậu hờ hững không mảy may quan tâm đến những chuyện đang diễn ra xung quanh.