Chương 8

Rời khỏi quán nướng, cơn gió mát đầu tiên chạm vào da thịt.

Tóc dài của Giản Sanh bị thổi bay để lộ phần cổ trắng nõn cùng với hai miếng băng dán da màu thịt bên phía trái cổ.

“Không ngờ hôm nay ra ngoài lại được ăn ké bữa đêm, bị đổ đậu phộng lên người cũng đáng.” Lý Văn Dương khá vui vẻ.

Cậu tuy nóng tính nhưng lại rất mặt dày, đối phương muốn mời khách cậu liền vui vẻ chấp nhận ngay.

Giản Sanh nói: “Lần sau gặp phải chuyện như vậy thì nói chuyện đàng hoàng với người ta, đừng gây xung đột nữa. Thật sự đánh nhau thì hậu quả khó mà kiểm soát được.”

“Biết rồi chị, chẳng qua hôm nay cái thằng mắt nhỏ đó nhìn đã thấy không vừa mắt.” Lý Văn Dương nói.

Giản Sanh im lặng không nói gì.

Lúc này một bóng dáng lướt qua bên cạnh. Trên người cậu hòa quyện mùi thuốc lá và cái lạnh của không khí ban đêm, hơi thở nhạt nhòa.

Từ xa nghe thấy cậu trai mắt nhỏ lớn tiếng hỏi: “Về làm gì hả anh Thiên!”

Giản Sanh đυ.ng phải ánh mắt của cậu. Đôi mắt cậu mang theo sự lạnh lẽo.

Ánh đèn đường mờ ảo chỉ có thể thấy được một đường nét mờ nhạt của gương mặt, nhưng không che giấu được vẻ sắc bén của cậu.

“Quên mang bật lửa rồi.” Cậu nói.

...

Trên đường về nhà, do Lý Văn Dương tò mò hỏi nên Giản Sanh đã kể lại chuyện xảy ra vào buổi chiều.

Lý Văn Dương ban đầu có chút ngạc nhiên nhưng sau đó lại thấy không có gì đáng ngạc nhiên: “Em đã nói mà, cái tên mặt trắng kia nhìn có vẻ tử tế nhưng chắc chắn không phải dạng tốt lành gì.”

“Chờ đã.” Cậu nâng tóc của Giản Sanh lên: “Vậy cái vết thương trên cổ chị không phải tự chị làm đấy chứ?”

Giản Sanh gật đầu: “Ừ.”

“Là người đã uy hϊếp chị làm sao?”

“Ừ.”

“Khốn kiếp!!” Lý Văn Dương lập tức nổi giận, đột nhiên muốn đi tìm người đánh nhau.

“Chị, em nói với chị, sau này gặp phải chuyện như vậy đừng tham gia, tránh xa ra, chị là con gái rất dễ bị bắt nạt, chị biết không.” Người lải nhải bây giờ là Lý Văn Dương.

“Biết rồi.” Giản Sanh nói.

...

Sau khi về nhà và vệ sinh cá nhân, Giản Sanh làm thêm một bài tập rồi mới đi ngủ.

Trong mơ, hình như cô có gặp ác mộng, nhưng khi tỉnh dậy lại không thể nhớ được.

Cũng may chỉ là một giấc mơ thôi.

Trước khi ra ngoài đón xe buýt vào sáng hôm sau, Giản Sanh mở nắp một cây bút dạ quang màu xanh vẽ một ngôi sao năm cánh lên tờ giấy A4 dán trên tường.

Tờ giấy A4 đó đã có sáu ngôi sao năm cánh.

Đây là thói quen cô đã hình thành từ khi bắt đầu lớp 6, mỗi ngày đều vẽ một ngôi sao năm cánh.

Đến khi tờ A4 đầy ngôi sao cô sẽ thay một tờ mới.

Hôm nay thứ 6, thủ tục chuyển trường cuối cùng cũng hoàn tất, học bạ của cô từ trường Phụ Trung được chuyển sang trường Trung học Tam Trung. Giản Sanh và Lý Văn Dương cũng nhận được đồng phục mới, thẻ học sinh và bảng tên được trường gửi đến nhà.

Cuối tuần nhanh chóng trôi qua, rồi đến sáng thứ 2.

Tuần trước vì đường đi xa, để kịp giờ đọc sách buổi sáng ở trường Phụ Trung, Giản Sanh thường dậy lúc 5:30. Sáng hôm nay cuối cùng cô không phải dậy sớm nữa, cô đặt báo thức vào lúc 6:40.

Khi chuông báo thức reo cô liền đúng giờ thức dậy.

Tối hôm qua Phó Yên Hồng gặp vận xấu không chịu rời bàn, đánh mạt chược đến tận 3 giờ sáng mới về nhà. Vì thế sáng hôm nay, ngày đặc biệt này mợ dậy muộn, bước ra khỏi phòng ngủ phát hiện Giản Sanh đã tự chuẩn bị bữa sáng.

Cô mặc đồng phục của trường Trung học Tam Trung ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn bóc trứng luộc.

“Mợ.” Thấy người đến Giản Sanh lên tiếng gọi.

Phó Yên Hồng cảm thấy có chút xấu hổ: “Ôi, mợ dậy muộn rồi! Chỉ ăn trứng luộc thì không được, để mợ làm thêm bánh mì kẹp cho con.”

Giản Sanh nói: “Không sao đâu ạ, còn có sữa nữa, con đã luộc bốn quả trứng, con và Dương Dương mỗi người hai quả.”

“Còn Lý Văn Dương đâu? Nó vẫn chưa dậy hả?” Phó Yên Hồng cau mày hỏi.

“Dậy rồi, con dám không dậy sao mẹ.” Vừa nói Lý Văn Dương vừa xoa mái tóc xù của mình từ nhà vệ sinh chung bước ra, miệng vẫn còn ngái ngủ.