Đi đến tủ lạnh đựng đồ uống thì phát hiện bên trong chỉ còn lại đúng một chai nước ngọt chanh C cuối cùng.
Nắm lấy tay cầm của tủ lạnh mở cửa ra, giơ tay định lấy chai chanh C đó nhưng lại bị người khác giành trước.
Quay đầu lại nhìn đối phương với vóc dáng cao lớn, da trắng lạnh, tầm nhìn đi lên đầu tiên chạm đến yết hầu nổi bật của cậu, sau đó là chiếc cằm góc cạnh cứng rắn.
Đến khi nhìn rõ mặt đối phương, Giản Sanh ngẩn người.
Ở khoảng cách gần, cô phát hiện đôi mắt của cậu là mắt hai mí lót, đuôi mắt dài hẹp và sâu, lông mi đậm, sống mũi cao thẳng, là một gương mặt quá đẹp nhưng đáy mắt lại rất thờ ơ.
“Rạch đi.” Trong đầu không khỏi hiện lên câu nói này của cậu.
Hứa Châu Thiên đứng trên cao nhìn xuống cô, nhướng mày một chút: “Xin lỗi nhé, tôi cũng uống cái này.”
Miệng cậu tuy nói xin lỗi nhưng chẳng nhìn thấy chút biểu cảm xin lỗi nào từ vẻ mặt của cậu, ngược lại còn có vẻ đương nhiên.
Người này thực sự rất tùy tiện.
Giản Sanh không dám gây gổ với cậu, lặng lẽ quay đầu lại đổi sang lấy một chai Sprite.
Về chỗ ngồi cô đặt chai Sprite xuống trước mặt Lý Văn Dương.
“Ơ chị, em không phải nói uống chanh C sao?”
Giản Sanh nói: “Chanh C hết rồi, uống tạm đi.”
Lý Văn Dương cười: “Được, giải cay giải khát là được.”
Cùng lúc đó Giản Sanh chú ý đến chiếc bàn không xa kia, thiếu niên ngang ngược đang cắm ống hút vào chai nước ngọt đó, uống từ từ.
Giản Sanh thu lại ánh mắt mở điện thoại xem thử.
Giờ cũng không còn sớm, cô nói với Lý Văn Dương: “Ăn nhanh lên.”
“Mợ chắc sắp đánh xong mạt chược rồi.”
“Ừm ừm ừm.” Lý Văn Dương gật đầu cầm hai xiên đậu đũa ăn một lượt như một xiên.
“Ông chủ, thêm mười xiên thận dê!” Một lát sau nghe thấy một thiếu niên vừa bước ra cửa vừa nói to.
“Được!” Ông chủ nhiệt tình đáp.
Thiếu niên gọi xong đi đến góc tường bên trái khu vực gia vị nhỏ lấy một đĩa đậu phộng, lúc đi ngang qua bàn của Giản Sanh, hình như bị một người đàn ông bụng bia đi qua va phải, đậu phộng trong tay không cầm chắc bị rơi ra ngoài.
Lý Văn Dương đang ăn ngon lành, cảm thấy như có hạt mưa to rơi xuống đầu.
“Đệch.” Cậu ngẩng đầu lên.
“Xin lỗi người anh em.” Lâm Phi nói.
Có thể là nhìn phản ứng của Lâm Phi quá nhẹ nhàng nhìn trông như cố ý khiến Lý Văn Dương không vui: “Mắt to như vậy không biết nhìn đường à?”
Mắt Lâm Phi có nét đặc biệt di truyền từ bố cậu, rất nhỏ, giống như hạt đậu đen, khi cười thì như híp thành hai sợi chỉ, cho nên câu này của Lý Văn Dương nghe vào chính là đang châm chọc, cậu bực bội nói: “Không phải, tôi cũng đâu có cố ý, cậu nổi nóng cái gì? Tính khí như con gái vậy, nhỏ mọn.”
“Fuk, cậu mới như con gái ấy.” Lý Văn Dương bật dậy.
“Biết tấn công bề ngoài không dễ chịu, lần sau nói chuyện chú ý một chút.” Mặc dù thân hình Lý Văn Dương khá to lớn, cánh tay đều là cơ bắp nhưng Lâm Phi không hề sợ.
Hôm nay cậu đi cùng Hứa Châu Thiên ra ngoài.
“Muốn đánh nhau à?” Lý Văn Dương nếu hôm nay mặc áo tay dài, tay áo đã xắn lên rồi, tên tuổi của cậu ở Phụ Trung cũng coi như là một tên nghịch ngợm có tiếng.
Lâm Phi người thấp lại mắt hột đậu, trông có vẻ dễ đối phó.
“Đến đi, sợ cậu chắc.” Lâm Phi huých Lý Văn Dương một cái.
Giản Sanh lúc nãy đang cúi đầu giảng bài cho Vệ Thư Dao, không ngờ một sự cố nhỏ lại khiến hai người cãi nhau.
Cả hai đều mang theo sự tức giận. Cậu con trai mắt nhỏ kia dường như là ngồi cùng bàn với chàng trai áo trắng.
Lúc này Giản Sanh thấy cậu ta cũng đứng dậy, tay đút túi lười biếng bước tới. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng còn kẹp một điếu thuốc.
Giản Sanh không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp liền rời khỏi ghế đứng dậy: “Mọi người bình tĩnh một chút.”
Lâm Phi đang bực mình liếc nhìn một cái, ngạc nhiên thốt lên: “Thần tiên?”
“Chị, chị quen hả?” Lý Văn Dương hỏi.
“Quen chứ, sao lại không quen.”
“Không quen.”
Cả hai trả lời cùng lúc.
Hiện tại không có thời gian giải thích với Lý Văn Dương nhiều như vậy, Giản Sanh nhanh chóng sắp xếp lại lời nói trong đầu rồi mở miệng: “Mọi người đều nhường nhau một bước đi, Dương Dương, lúc nãy cậu ấy cũng không cố ý đã xin lỗi rồi.”
Sau đó cô nhìn sang Lâm Phi, đôi mi dài khẽ rung: “Và cũng mong cậu nhường một bước. Em trai tôi chắc chắn là vì tức giận mới nói ra những lời đó, chứ không phải thật lòng.”
Lời nói của Giản Sanh dường như có tác dụng xoa dịu, cả hai cậu trai đều thu lại sự nóng nảy.
“Được rồi, được rồi, vì thần tiên đây tôi sẽ không chấp với cậu nữa.” Lâm Phi nói với vẻ tự cho là rộng lượng.
“Không chấp với tôi? Haha, là tôi không chấp với cậu!” Lý Văn Dương dù miệng vẫn không chịu thua nhưng không khí cũng bớt căng thẳng hơn trước.
Ông chủ quán nướng lúc nãy nghe thấy động tĩnh định qua can ngăn để tránh gây rắc rối trong quán, nhưng thấy một cô gái nhỏ giải quyết được tình hình liền rút lại ý định quay về tiếp tục nướng thận dê.
Giản Sanh cũng nghĩ rằng chuyện đã được giải quyết, nhưng lúc này một bóng dáng cao lớn xuất hiện bên cạnh bàn.
Cậu rít một hơi thuốc rồi hỏi: “Chuyện vừa nãy là thế nào?”
Lâm Phi thấy đại ca của mình đến, ánh mắt sáng rực, tinh thần tăng lên gấp đôi, cậu liếc nhìn Giản Sanh rồi đơn giản kể lại sự việc cho Hứa Châu Thiên.
Kể xong giọng cậu bỗng đổi hướng: “Nhưng mà, vì cô em này tôi bỏ qua.”
Hứa Châu Thiên ngước mắt nhìn Giản Sanh một cái, hỏi: “Hai người đã trả tiền chưa?”
Người này vừa đến, Lý Văn Dương bỗng nhiên cảm thấy cậu ta không dễ đối phó. Có người trời sinh mang theo khí thế gì đó, khiến người khác phải kiêng dè. Lý Văn Dương nhíu mày trả lời: “Chưa, sao vậy?”
Hứa Châu Thiên dập điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn họ: “Hóa đơn này tôi trả.”
“Chuyện này coi như xong.”