Chương 6

Chỉ là lúc ngồi xuống ánh mắt cô va phải một đôi mắt đen nhánh, nghiêm nghị. Cô hơi dừng lại một chút.

Ánh sáng trong quán nướng không quá tối cũng không quá sáng, ở bàn bên trái giữa quán có ba cậu thanh niên đang ngồi.

Trong đó một người cầm điếu thuốc vẻ mặt lười biếng, vẫn mặc áo thun trắng và quần xanh, dáng người cao lớn.

Cậu rất đẹp trai, có vẻ quý phái, tóc đen rủ xuống trán tạo chút bóng mờ.

Có thể vì khí chất quá sắc bén nên khi nhìn người khác, ánh mắt cậu mang cảm giác xâm lược và nuốt chửng.

Là nam sinh xã hội đen kia. Không ngờ lại gặp lại cậu ở đây.

Giản Sanh thu hồi ánh mắt ngồi xuống bàn trống gần đó.

Mặc dù quán ồn ào nhưng hai bên ngồi cách nhau cũng không xa, giọng nói của ba người vẫn vọng đến tai Giản Sanh.

“Tiếc ghê, chiều nay anh Vũ không có mặt, lúc đó anh Thiên đánh nhau gặp một cô gái đẹp như tiên.”

“Nhìn đồng phục trên người chắc là học sinh của trường Phụ Trung.”

Người nói chuyện ngồi ở vị trí lưng quay về phía Giản Sanh, không biết rằng “tiên nữ” mà họ nói đến chính là cô.

“Anh Thiên, cô gái đó có đẹp không?” Một cậu con trai quay sang người đối diện hỏi ý kiến.

Hứa Châu Thiên nâng mí mắt lên, ánh mắt dừng lại trên người Giản Sanh một lúc rồi dập tắt tàn thuốc, thờ ơ nói: “Cũng bình thường.”

Điện thoại lúc này rung lên, Giản Sanh lấy ra xem.

Là Vệ Thư Dao gửi tin nhắn QQ, cô ấy có một đề đáp án xem không hiểu muốn hỏi cô.

Giản Sanh phóng to bức ảnh của Vệ Thư Dao gửi.

Đang xem câu hỏi trong ảnh, một người đàn ông có mùi rượu bước tới bên bàn của Giản Sanh, dường như định nói gì đó thì bên kia Lý Văn Dương đã gọi xong món ăn, ba bước thành hai bước bước tới, ngồi xuống vị trí bên cạnh Giản Sanh.

Loại tình huống này cậu gặp nhiều rồi, chị họ cậu có gương mặt đó, đúng là một máy gặt hái di động.

Trong mười người khác phái thì bảy tám người sẽ nhìn chằm chằm vào chị họ.

Lý Văn Dương liếc nhìn về phía bàn chéo phía sau, nói: “Không ngờ ăn bữa khuya cũng gặp người trường Trung học Tam Trung.”

Trong ba người đó có một người bất kể khí chất hay ngoại hình đều rất nổi bật, lại trông quen mặt, không biết đã gặp ở đâu, cậu quay đầu nhìn lại lần nữa rồi nói: “Ừm, đồng phục trường Trung học Tam Trung đẹp hơn Phụ Trung một chút.”

“Chúng ta mang về nhà ăn không?” Giản Sanh hỏi.

“Hả?” Lý Văn Dương nói: “Ăn ở đây rồi đi, không thì về lại gặp mẹ em...”

“Yên tâm đi chị, em ăn nhanh lắm.”

Giản Sanh không nói gì nữa.

Hơn mười giờ khách trong tiệm đông dần, tiệm không lớn nên dần dần ngồi kín chỗ, có một đôi tình nhân vào không còn chỗ, còn ngồi chung bàn với Giản Sanh và Lý Văn Dương.

Qua một lúc, món ăn Lý Văn Dương gọi được nhân viên phục vụ quán nướng mang tới, cậu bắt đầu ăn ngon lành.

Giản Sanh cũng cầm xiên khoai tây ăn. Dù đều ở trong một đĩa nhưng xiên khoai tây của cô là Lý Văn Dương đã dặn đặc biệt ít bỏ ớt, còn một đống của cậu thì rắc đầy ớt và hành lá.

Cậu ăn được một nửa thì dùng tay quạt quạt miệng: “Hô hô, cay quá.”

“Nhưng đã.”

Không chỉ môi rất đỏ, cái trán và cánh mũi cũng đổ mồ hôi nhỏ li ti.

Giản Sanh không làm gì được cậu, có chút nhìn không nổi: “Chị đi lấy chai nước cho em, muốn gì?”

Lý Văn Dương cười: “Chanh C, chanh C, chanh C là được rồi.”

“Cảm ơn chị!”

Giản Sanh đứng dậy đi lấy chanh C cho cậu.