Chương 4

Giản Sanh đặt tờ bài kiểm tra của Lý Văn Dương dưới sách vật lý, quay trở lại với bài toán tiếp tục làm bài.

Chẳng bao lâu sau, có vẻ như cậu đã trở về, không khí trong nhà trở nên nhộn nhịp hơn.

“Thực sự không hiểu nổi, hai đứa trẻ đều có quan hệ huyết thống, sao lại khác biệt lớn như vậy? Người ta Sanh Sanh mỗi lần đều đứng đầu toàn khối, còn con trai anh thì luôn đứng cuối cùng! Có phải là đột biến gen không!” Phó Yên Hồng vừa bày biện chén đũa vừa nói.

Lý Văn Dương thì đang ăn cam: “Chắc phải hỏi mẹ rồi, biết đâu gen của mẹ không tốt làm cho gen tốt của ba con bị phân giải.”

“Thằng nhóc này!” Phó Yên Hồng nổi giận ném đồ vật về phía cậu: “Không phải bảo về phòng làm bài sao? Về lâu như vậy rồi mà còn đứng ở phòng khách xem ti vi gì nữa!”

Lý Kiệt kéo ghế ngồi xuống nhìn về phía cửa phòng của Giản Sanh: “Hai người nói nhỏ thôi, đừng làm ảnh hưởng đến việc học của Sanh Sanh.”

“Nghe chưa, mẹ, đừng làm ồn để ảnh hưởng đến chị con.” Lý Văn Dương nhại lại.

“Mẹ sớm muộn gì sẽ bị con làm tức chết.” Phó Yên Hồng tức giận nói.

Nhưng thực ra những gì xảy ra bên ngoài không ảnh hưởng nhiều đến Giản Sanh. Dù có ồn ào thế nào thì cô dường như vẫn có thể tập trung học bài.

Một lúc sau cô nghe thấy cửa phòng bị Phó Yên Hồng mở ra, đầu thò vào.

Giản Sanh quay lại nhìn.

“Tiểu Sanh, mợ đã chuẩn bị xong bữa tối cho cậu của con rồi, con có đói không? Có muốn ra ăn thêm chút không?” Phó Yên Hồng hỏi.

Vì nhà cách trường xa hơn, trong suốt tuần qua, Giản Sanh và Lý Văn Dương đều ăn trưa và ăn chiều ở trường, và thời gian về nhà của Lý Kiệt không cố định, có lúc sớm, có lúc muộn nên Phó Yên Hồng thường đợi cậu về rồi mới ăn tối.

Giản Sanh đáp: “Mợ, hai người ăn đi, con không đói, không ăn đâu ạ.”

Phó Yên Hồng không khuyên thêm nữa: “Vậy thì được rồi, mợ và cậu ăn cơm đây.”

Giản Sanh gật đầu: “Dạ.”

Cửa phòng lại khép lại, khôi phục sự yên tĩnh trước đó. Tuy nhiên không hoàn toàn yên tĩnh vì Lý Văn Dương dường như vẫn còn ở phòng khách.

“Mẹ, sao mẹ không gọi chị ra ăn cùng với mọi người?”

“Ăn cái gì mà ăn, con đã ăn trưa và chiều ở trường rồi mà! Về phòng học bài ngay đi!!!”

Đêm càng về khuya, Giản Sanh không biết đã ngủ gục trên bàn từ lúc nào, cô bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.

Lúc tỉnh dậy cô nhận ra đã là 9 giờ rưỡi tối.

Cô mở điện thoại thì thấy tin nhắn từ bạn thân Vệ Thư Dao trên QQ.

“Bảo, đang làm gì vậy?” Giản Sanh chụp một bức ảnh bài kiểm tra trên bàn gửi qua.

“Nhưng mà tớ vừa mới ngủ quên.”

Vệ Thư Dao: “Haizz, tớ cũng đang làm đề, nhưng mà nghĩ đến việc cậu sắp chuyển trường mà không làm nổi nữa.”

Giản Sanh nhắn lại: “Nhớ tớ sao?”

“Tớ cũng nhớ cậu.”

“Vẫy tay.”

Vệ Thư Dao: “Có thể không chuyển được không?”

Giản Sanh trả lời: “Chắc là không được.”

“Không thể.”

“Minh Đông cách trường Phụ Trung quá xa, cậu tớ không yên tâm.”

Vệ Thư Dao: “Có thể ở ký túc xá mà!”

Giản Sanh: “Cậu tớ không đồng ý.”

Ký túc xá của Phụ Trung không được tốt lắm, chủ yếu là học sinh đi về hàng ngày.

Vệ Thư Dao: “Thôi vậy, khi cậu tới Trung học Tam Trung thì đừng quên tớ nhé.”

Giản Sanh: “Sẽ không quên được.”

Vệ Thư Dao: “Mà Trung học Tam Trung thì đúng là tốt hơn Phụ Trung, lại có nhiều nhân vật nổi tiếng, với thành tích của cậu cũng có thể cùng lớp với Hứa Châu Thiên.”

Hứa Châu Thiên...

Cái tên này Giản Sanh đã nghe từ năm lớp 10.

Nhân vật nổi tiếng của Trung học Tam Trung, Hứa Châu Thiên, từ khi lên lớp 10 cậu luôn đứng đầu bảng thành tích, chưa bao giờ rời khỏi vị trí số một. Ngoài việc thành tích học tập xuất sắc, cậu còn rất tài năng ở nhiều lĩnh vực khác: hát hay, chơi nhiều nhạc cụ, nhảy hip-hop rất giỏi. Một đoạn video cậu đeo mặt nạ đen nhảy hip-hop trên Bilibili đã đạt hơn 5 triệu lượt xem, và cậu cũng chơi bóng rổ rất xuất sắc.

Hơn nữa gia đình cậu rất quyền lực.

Cậu là một trong những thiếu gia sinh ra với “ngậm thìa vàng”, không phải là một cậu ấm ăn chơi vô bổ mà là người biết chơi đúng cách và thành thạo mọi thứ hơn những học sinh bình thường.

Vệ Thư Dao: “Nhưng mà nghe nói Hứa Châu Thiên có tính tình không được tốt lắm, nhiều nam sinh ở Trung học Tam Trung đều khá sợ cậu ấy. Cho cậu biết một tin đồn.”

Vệ Thư Dao: “Tớ mới biết gần đây, một người bạn học cũ từ cấp 2 của tớ học ở Trung học Tam Trung nói rằng Hứa Châu Thiên đã từng yêu đương với bạn học đứng thứ hai ở trường là Tôn Tuyết Ngưng.”

“Kinh khủng không, hai học sinh xuất sắc nhất ở Trung học Tam Trung hẹn hò với nhau.”

“Cậu nói người ta vừa yêu vừa chơi mà thành tích lại tốt như vậy, thật sự là thần thánh.”

Giản Sanh dừng lại một chút: “Tôn Tuyết Ngưng?”

Vệ Thư Dao: “Đúng rồi, sao thế? Tớ chắc chắn tên là vậy.”

“Dù sao hiện tại cậu ấy thường đứng thứ hai hoặc thứ ba ở Trung học Tam Trung, trước đây chưa nghe thấy tên trong top mười.”

Giản Sanh mím môi không muốn tiếp tục nói về chủ đề này, trả lời: “Dao Dao, tối nay cậu định đi ngủ lúc mấy giờ?”

“Còn sớm, có lẽ 11 giờ.”

“Tớ muốn đi rửa mặt.”

Vệ Thư Dao: “Vậy cùng tớ nói chuyện thêm một chút nhé.”

Cuối cùng hai người không nói chuyện lâu, vì bạn của Vệ Thư Dao gọi cô ấy để chơi game. Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Giản Sanh đặt điện thoại xuống và đi vào nhà vệ sinh.

Trước đó tóc cô đã rơi ra khá nhiều, vì chưa gỡ lại nên tóc vẫn để xõa, không tiện để vệ sinh cá nhân. Giản Sanh tháo dây buộc tóc chuẩn bị buộc lại tóc thì bất ngờ phát hiện có một vết thương nhỏ ở bên trái cổ.

Cô chạm vào vết thương cảm thấy hơi đau. Nhìn trong gương thì vết thương nhìn rõ hơn dưới ánh sáng, nó không dài không ngắn, chỉ là một đường mảnh.

Có lẽ vết thương này do lúc chiều nam sinh đeo kính kéo cô và đe dọa nhóm người đó, móng tay đã vô tình cào trúng.

Da của Giản Sanh rất mỏng và trắng, dưới ánh sáng đèn vết thương hiện rõ mồn một. Cô không cảm thấy đau nhiều nếu như không chạm vào.

Cô nghĩ nên tìm một miếng băng cá nhân để dán lên.