Chương 35: Đưa nhầm thư tình

“Hứa Châu Thiên, em ngồi nhóm khác đi!” Thấy bóng người của Hứa Châu Thiên sắp đến bàn, Giản Sanh nghe giáo viên hóa lên tiếng.

“Tại sao ạ?” Cậu hỏi.

“Không thấy nhóm này đã đủ người rồi sao?” Dương Ngọc nói.

Giọng Hứa Châu Thiên vẫn lười biếng: “Được ạ.”

Chuyện đến muộn khiến Giản Sanh không thể tập trung trong suốt tiết thực hành hóa học hôm đó.

Chuông tan học vang lên.

Buổi trưa ăn cơm xong ở nhà, Giản Sanh đang định quay về phòng ngủ thì nghe thấy Phó Yên Hồng nói: “Lý Văn Dương, quần áo của bạn con khô rồi, nhớ chiều mang đến trường trả lại cho người ta nhé!”

“Biết rồi mẹ.” Lý Văn Dương trả lời.

Giản Sanh liếc mắt một cái rồi khép cửa lại. Cô học từ vựng một lúc, đến giờ nghỉ trưa thì leo lên giường.

Cửa sổ hé mở, gió nhẹ thổi vào.

Giản Sanh ôm một chú gấu kem vào lòng. Trong đầu chợt nghĩ đến một người.

Người đó sao lại rảnh rỗi đến thế.

Buổi chiều hai giờ đến rất nhanh.

Giản Sanh và Lý Văn Dương như thường lệ cùng bắt xe buýt đến Tam Trung. Trên xe không còn chỗ ngồi nên cả hai đều phải đứng.

“Chị, em nhờ chị một chuyện.” Lý Văn Dương đột nhiên chọc vào Giản Sanh.

“Hửm?” Giản Sanh tháo một bên tai nghe.

Khóe miệng Lý Văn Dương cong lên một chút như không thể thu lại được, vẻ mặt mà Giản Sanh chưa từng thấy. Cậu tháo ba lô ra rồi thò tay vào lấy ra một tấm thiệp màu hồng gấp gọn.

“Nè, chị xem giúp em một chút.” Lý Văn Dương nói.

“Cái gì đây?” Giản Sanh hỏi.

Lý Văn Dương nhìn quanh, ghé sát tai Giản Sanh giọng hơi ngượng ngùng: “Thư tình.”

“Viết cho một bạn nữ lớp em, bạn ấy là lớp phó môn tiếng Anh. Nói chị nghe, bạn ấy dễ thương cực kỳ, cười lên có hai lúm đồng tiền mà tính cách cũng rất tốt. Em mới chuyển đến Tam Trung, trong lớp chỉ có bạn ấy là đối xử tốt với em nhất.” Lý Văn Dương nói.

Mới chuyển đến Tam Trung, vì trong lớp có một tên mắt híp cho nên Lý Văn Dương không vui vẻ gì lắm.

Ở trường cũ cậu có nhiều bạn, việc chuyển trường khiến cậu thấy khó chịu.

Cho đến khi phát hiện trong lớp mới có một cô gái ngọt ngào. Cuộc sống chuyển trường của cậu mới trở nên tươi sáng đôi chút.

“Mợ sẽ không đồng ý cho em yêu sớm đâu.” Phản ứng đầu tiên của Giản Sanh.

“Không phải yêu sớm mà, chỉ viết thư tình thôi mà?” Lý Văn Dương gãi gáy.

Giản Sanh nói: “Thì chị cũng không xem được, chị chưa từng viết thư tình.”

Cô định trả lại tấm thiệp nhưng Lý Văn Dương đẩy lại: “Đừng mà, sao chị lại không xem được, chị viết văn toàn được điểm tối đa mà, giúp em đi chị, làm ơn đó.”

“Chị, làm ơn mà.” Lý Văn Dương lại nài nỉ.

Sắp đến trạm rồi, Giản Sanh không muốn đến trường còn bị Lý Văn Dương bám theo nhờ xem thư tình, đành mở tấm thiệp ra.

“Trong mắt cậu, mình nhìn thấy pháo hoa, so với những thứ khác đều rực rỡ. Có thể nói cho cậu nghe rằng, mình thích cậu, ở nơi cậu chưa từng để ý đến. Tình cảm này, mình chờ một ngày được nói thẳng trước mặt cậu.”

Giản Sanh đọc xong nổi cả da gà, im lặng là câu trả lời.

“Thế nào chị? Qua được không?” Lý Văn Dương hỏi.

Giản Sanh nói: “Cũng... cũng được.”

“Khá ổn.” Nói không ổn thì Lý Văn Dương lại bắt cô sửa giúp.

“Hehe, tối hôm qua em thức đến gần sáng với trưa nay không ngủ để viết đó.” Lý Văn Dương nói.

“Sao em không ghi tên mình?” Giản Sanh hỏi.

Phía dưới dấu gạch ngang là chữ ký “Đại dương mênh mông”.

Lý Văn Dương rút lại tấm thiệp bỏ vào ba lô: “Ghi làm gì, em đâu chắc bạn ấy thích em, cứ mỗi tuần một lá, từ từ tiến tới.”

Xe đến trạm, hai người cùng xuống.

Vào cổng trường, Giản Sanh nói: “Dương Dương, em vẫn nên tập trung vào học hành, mợ và cậu…”

“Biết rồi biết rồi.” Sắp phải tách đường, Lý Văn Dương nói: “À đúng rồi chị, giúp em thêm chuyện nữa.”

Cậu tiện tay lấy một cái áo từ ba lô nhét vào tay Giản Sanh: “Trả lại cho cái tên Hứa kiêu căng lớp chị giúp em.”

“Nói với cậu ta là giặt rồi đó!”

Giản Sanh ôm áo bước vào lớp.

Vì chuyện buổi sáng nên thật ra cô không muốn nói chuyện với Hứa Châu Thiên. Nhưng áo trong tay thì vẫn phải trả.

Lúc này Hứa Châu Thiên chưa đến, chỗ ngồi còn trống.

Giản Sanh đi đến bàn cậu đặt áo lên bàn. Sau đó tháo ba lô ngồi xuống ghế của mình, nhét ba lô vào ngăn bàn.

Chuông vào học sắp reo lên Hứa Châu Thiên mới xuất hiện ở cửa lớp, bước vào với dáng vẻ thong dong.

Tiết đầu là tiết ngữ văn, giáo viên ngữ văn cũng vừa vào lớp đi bên cạnh cậu, còn thấp hơn cậu một cái đầu.

Hứa Châu Thiên đút tay vào túi đi đến về ngồi của mình, nhìn trên bàn có thêm một cái áo.

Áo đó trông rất quen.

Cách một lối đi, cô bạn mới chuyển đến xinh đẹp quay đầu nói với cậu: “Lý Văn Dương nhờ tôi trả lại cho cậu.”

“Giặt rồi.”

Giải thích ngắn gọn, cô không nói thêm gì, quay đầu lấy sách ngữ văn trong ngăn bàn.

Hứa Châu Thiên đặt ba lô lên bàn kéo ghế ngồi xuống.

Một lúc sau cậu nhíu mày. Hình như trong chiếc áo đó có một tấm thiệp màu hồng.

“Tiết này chúng ta học bài Nhiệt ái sinh mệnh, mọi người mở sách…” Giọng của Chân Đào vang lên từ trên bục giảng.

Ánh nắng trong trẻo, phủ đầy vào trong lớp học.

Giản Sanh mở nắp bút ra, hai chân đặt lên thanh ngang dưới bàn. Cô cúi đầu vẽ sóng lượn trên sách thì một cục giấy bị ném sang.

Giản Sanh quay đầu bắt gặp ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của Hứa Châu Thiên.

Lần này cô không muốn để ý đến, nhặt cục giấy từ giữa sách ra đặt sang một bên, tiếp tục nghe giảng.

Nhưng lại có một cục giấy nữa bay tới.

Giản Sanh siết chặt bút, cô không nhịn được nữa đành mở cục giấy ra xem Hứa Châu Thiên muốn gì.

Nét chữ ngạo nghễ, mạnh mẽ, viết hai dòng:

“Văn phong bình thường.”

“Nhưng nội dung tôi rất thích.”

Giản Sanh rất là hỏi chấm???

Không hiểu hai câu kia có ý gì, cô quay đầu nhìn Hứa Châu Thiên.

Vừa nhìn đã thấy trong tay cậu ta có một tấm thiệp màu hồng.

Cậu nhếch môi cười gian rồi lắc lắc tấm thiệp trước mặt cô.

Giản Sanh: “...”

Đó chẳng phải... Chẳng phải là thư tình Lý Văn Dương viết cho một bạn nữ lớp cùng lớp sao?

Sao lại nằm trong tay Hứa Châu Thiên??

Ánh mắt cô lại liếc thấy chiếc áo vẫn đặt trên bàn Hứa Châu Thiên, lúc này mới đoán ra.

Chắc là khi Lý Văn Dương đưa áo cho cô đã vô tình kẹp luôn tấm thiệp vào.

!!!

Vì chuyện đó mà Giản Sanh phải nhẫn nhịn suốt cả tiết học, cố gắng không để ý đến vẻ mặt đắc ý và cố tình trêu chọc của Hứa Châu Thiên.