“Hứa Châu Thiên và học sinh mới sao tiết này không đến?” Giáo viên hóa học Dương Ngọc chú ý đến thiếu học sinh rồi lên tiếng hỏi.
Lam Lôi Lôi giơ tay: “Thưa thầy, Giản Sanh hình như bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng nói chuyện lúc ra chơi, chắc là chưa xong ạ.”
“Còn Hứa đại ca thì em không biết ạ.”
“Biết đâu hai người hẹn nhau trốn học thì sao.” Một nam sinh nhỏ giọng nói.
Cũng không nói nhỏ lắm, trong phòng thí nghiệm yên tĩnh vẫn bị Dương Ngọc nghe thấy.
Dương Ngọc nhíu mày nói: “Được rồi! Các em tiếp tục làm thí nghiệm đi.”
Dù thầy giáo không hỏi thêm nhưng Lam Lôi Lôi đá nhẹ chân Trương Kiếm dưới bàn: “Hứa Châu Thiên đi đâu rồi?”
“Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai.” Trương Kiếm nhún vai, cúi đầu đổ axit sulfuric loãng vào cốc thủy tinh.
Nguyên Bào nói: “Đi đâu được, chắc là đi tán gái rồi.”
“Nói vớ vẩn gì vậy.” Lam Lôi Lôi nói.
Nguyên Bào không nói nữa.
Hình ảnh hiện lên trong đầu cậu lúc ra chơi tiết trước.
“Anh Thiên, Đại Khoai Tây vừa đến lớp thông báo tiết hóa này học ở phòng thí nghiệm, chúng ta đi luôn chứ?” Nguyên Bảo nói.
Mấy người tụ tập ở hành lang, Hứa Châu Thiên xoay quả bóng rổ trong tay.
Cách chỗ mấy người đứng không xa là khu văn phòng.
“Đợi chút đi.” Hứa Châu Thiên nói.
“Sao vậy, anh Thiên muốn chống lại Đại Khoai Tây sao, trễ giờ tiết của thầy ấy là phải viết kiểm điểm đấy.” Nguyên Bào nói.
Dù có nghịch ngợm đến đâu thì tiết của Dương Ngọc ai cũng chọn đi đúng giờ.
Vì Dương Ngọc là giáo viên duy nhất không nể mặt Hứa Châu Thiên, còn rất nghiêm khắc, trễ giờ là phải viết kiểm điểm.
Giọng Hứa Châu Thiên nhàn nhạt: “Mấy cậu đi trước đi.”
Lúc đó Nguyên Bào không biết Hứa Châu Thiên đợi gì, giờ thấy học sinh mới cũng trễ giờ thì hiểu vấn đề luôn.
Anh Thiên cố tình đợi đây mà.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, không lâu sau khi Dương Ngọc hỏi, cửa phòng thí nghiệm xuất hiện một bóng người.
Hai má cô đỏ bừng, tóc rối xõa bên tai, ôm sách hóa và túi bút.
“Sao vậy? Sao lại đến muộn?” Dương Ngọc hỏi.
Giản Sanh nói: “Xin lỗi thầy, em bị lạc đường.”
Căng thẳng quá nên Giản Sanh buột miệng nói lý do ngắn gọn nhất. Cũng quên không nói việc cô bị Trương Tú Anh gọi lên nói chuyện đến lúc chuông vào học đã reo.
Vì Giản Sanh mới chuyển đến nên Dương Ngọc cũng không trách nhiều: “Vào đi, lần sau không biết đường thì cố gắng đi cùng các bạn trong lớp.”
Giản Sanh khẽ trả lời rồi ôm sách bước vào, thấy Lam Lôi Lôi vẫy tay gọi thì đi về nhóm của cô ấy.
Vừa ngồi xuống ngoài cửa lại xuất hiện một bóng người khác.
Khác với Giản Sanh, Hứa Châu Thiên không hề có chút căng thẳng hay ngại ngùng vì đến muộn, vẻ mặt ung dung thậm chí còn rất tự nhiên.
“Hứa Châu Thiên, sao em lại đến muộn?” Dương Ngọc nhíu mày hỏi.
Hứa Châu Thiên đáp: “À vâng thưa thầy, bạn mới lớp em bị lạc đường nên em đi chỉ đường cho bạn ấy.”
“Chỉ đường cái gì? Em nói rõ ràng!” Dương Ngọc nói.
“Em nói rồi mà thầy?” Cậu có vẻ không muốn nói lại.
“Trước khi tan học chiều nay nộp cho tôi bản kiểm điểm 500 chữ!” Dương Ngọc mặt không vui, giọng đầy bực bội.
“Sanh Sanh, nhớ nhé, sau này đừng đến muộn trong tiết của Đại Khoai Tây nữa, cậu xem, ngay cả Hứa đại ca cũng phải viết kiểm điểm 500 chữ đó. Cậu dùng hết đặc quyền học sinh mới rồi, lần sau Đại Khoai Tây sẽ không nhân nhượng đâu.” Hứa Châu Thiên bị phạt nhưng mà cả lớp đều phấn khích, rì rầm bàn tán, kể cả Lam Lôi Lôi.
“Đại Khoai Tây?”
“Là giáo viên hóa của chúng mình đó, thầy ấy tên là Dương Ngọc, vóc dáng cũng tròn tròn, giống như tên thầy ấy, nên tụi mình gọi thầy là Đại Khoai Tây! Haha, biệt danh tụi mình đặt riêng thôi!” Lam Lôi Lôi hạ thấp giọng cười.
“Này nha, tòa nhà thí nghiệm rõ ràng rất gần tòa nhà C mà, sao cậu lại bị lạc đường được? Cậu với Hứa Châu Thiên..." Lam Lôi Lôi lại mở miệng hỏi.
Gần?
“Cậu nói cái gì?” Giản Sanh ngắt lời cô: “Ở đây gần tòa nhà C lắm sao?”
“Đúng rồi, đi lối tắt chỉ mất hai phút thôi, cậu nhìn kìa, tòa nhà kia chẳng phải là lớp học của chúng mình sao?” Lam Lôi Lôi chỉ ra ngoài cửa sổ.
Giản Sanh quay đầu nhìn, đơ người.
Lúc đến đây cô chỉ lo chạy vào không để ý xung quanh. Ngoài cửa sổ chếch về bên phải, dưới bầu trời xanh quả thật có một tòa nhà sáu tầng, trên đó có chữ “C” to đùng.
Giản Sanh: “..."
Hứa Châu Thiên rõ ràng là trêu cô.
Đoạn đường ngắn như vậy mà còn chở cô đi xe đạp...