Mưa buổi tối nhẹ nhàng hơn ban ngày, mưa nhỏ li ti. Những giọt nước bám vào ô cửa kính.
Giản Sanh ngồi bên bệ cửa sổ ôn bài chuẩn bị cho tiết tiếng Anh sáng mai.
Nghĩ đến vết thương trên cánh tay của Lý Văn Dương, cô tháo tai nghe xuống, bước xuống bệ cửa sổ xỏ dép lê vào.
Phó Yên Hồng đã đi đánh mạt chược, Lý Kiệt còn chưa tan làm, phòng khách không có ai. Cô gõ cửa phòng của Lý Văn Dương.
Bên trong có tiếng động sột soạt, một lúc sau Lý Văn Dương mới mở cửa.
“Là chị à, em còn tưởng là mẹ.” Lý Văn Dương nói.
“Nóng quá đi mất.” Lý Văn Dương vừa lấy áo khoác từ tủ đồ mặc vào, bởi vì sau khi về phòng cậu đã thay áo dài tay đắt tiền đó và mặc lại áo cộc tay của mình.
Giản Sanh nhìn vào khuỷu tay của cậu rồi hỏi: “Em có bôi thuốc đúng giờ không đấy?”
Cùng lúc đó tại khu biệt thự ven biển Minh Thành.
Biển dậy sóng, mưa tháng tư không ngừng rơi, gió thổi làm cho màn đêm thêm mờ ảo.
Hứa Châu Thiên vừa chơi xong một ván game, rút điếu thuốc ra khỏi miệng gõ nhẹ để gạt tàn thuốc.
Ánh mắt lười biếng, cậu nhặt một cục tẩy màu nâu bị mẻ một góc từ trên bàn lên.
Cậu khẽ vuốt nhẹ hai lần, trong đầu hiện lên gương mặt xinh đẹp đến mức không tưởng, dù tóc tai rối bời vẫn khiến người ta không thể rời mắt.
Cùng với lúc cậu ăn viên thịt viên của cô, cô định nói rồi lại thôi, nửa phần là bất lực, đôi mắt ướt rượt.
Tiếng mưa ngày càng nhỏ dần, Hứa Châu Thiên dứt khoát mở cửa sổ ra.
Làn khói trắng bị gió thổi tan.
...
Ngày hôm sau là thứ ba.
Sau tiết học thứ ba buổi sáng, Giản Sanh cầm cốc nước đi đến phòng nước nóng để lấy nước.
Trên đường về cô tình cờ gặp cô chủ nhiệm Trương Tú Anh.
Trương Tú Anh ôm tập giáo án trong tay, chắc vừa dạy xong lớp khác và đang quay về văn phòng. Thấy Giản Sanh, cô nở nụ cười: “Giản Sanh! Đến văn phòng cô một chút.”
Giản Sanh hơi ngẩn ra, gật đầu rồi đi theo cô vào văn phòng.
Vừa bước vào, điện thoại bàn trên bàn cô Trương đổ chuông. Cô nói với Giản Sanh: “Chờ một chút nhé.”
Giản Sanh đáp khẽ: “Dạ.”
“Tuyết Ngưng? Em cũng đến nộp bài hả?”
“Vâng ạ.”
Tiếng gọi từ xa khiến Giản Sanh ngẩn người.
Cô quay đầu lại, ánh mắt vô tình chạm phải một ánh nhìn đang hướng về phía mình.
Tôn Tuyết Ngưng đứng ở cửa văn phòng đang ôm một chồng bài tập dày cộp nhìn Giản Sanh, dường như cũng không ngờ lại gặp cô ở đây.
Lâu rồi không gặp, cô ấy vẫn xinh đẹp.
Là con gái Giản Sanh cũng muốn nhìn thêm vài lần.
“Tuyết Ngưng, sao cậu đứng chắn ở cửa thế?” Người bên cạnh nói.
Tôn Tuyết Ngưng mới hoàn hồn bước đi vào trong.
Hai người lần lượt đặt bài tập lên bàn giáo viên phụ trách môn của mình rồi khoác tay nhau rời khỏi văn phòng.
“Cậu mua đồng hồ mới hả? Đẹp thế, Casio đấy.”
Tôn Tuyết Ngưng khẽ chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, ánh mắt vô thức liếc về phía cô gái đang đứng trước bàn đối diện, nhẹ nhàng nói: “Ừ, bố mình mua cho.”
Bóng dáng hai người khuất dần sau cánh cửa văn phòng, tiếng nói cũng xa dần. Cô Trương vẫn chưa nói xong điện thoại, Giản Sanh bỗng thấy bực bội, tay siết chặt góc áo đồng phục.
Một lúc sau cô Trương cuối cùng cũng kết thúc cuộc gọi.
Cô cười áy náy với Giản Sanh: “Để em đợi lâu rồi, cô cũng không ngờ cuộc gọi lại đến đúng lúc này.”
Công việc ở trường Tam Trung rất áp lực, cô lại là giáo viên chủ nhiệm, mỗi ngày cô Trương đều bận rộn với đủ thứ việc.
Giản Sanh nói: “Không sao ạ.”
“Cô có chuyện gì vậy ạ?”
Giản Sanh buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt nổi bật, làn da trắng, cổ thon dài, một học sinh như vậy chỉ nhìn thôi đã thấy dễ chịu.
Thêm vào đó thành tích tốt, tính cách trầm lặng, cô Trương càng nhìn càng thích.
Cô Trương cười: “À, không có gì đâu, chỉ muốn trò chuyện với em một chút. Vào trường Tam Trung rồi em thấy quen chưa? Các bạn trong lớp dễ hòa đồng chứ?”
Giản Sanh đáp: “Mọi người đều rất tốt ạ.”
“Vậy thì tốt rồi.” Cô Trương mỉm cười: “Tiến độ học tập thì sao? Lớp 1 là lớp chọn nên nhiều nội dung đơn giản giáo viên sẽ không giảng kỹ, tiến độ chắc cũng nhanh hơn trường cũ, em theo kịp chứ?”
“Em theo kịp ạ.” Giản Sanh nói.
“À đúng rồi, em đang ngồi bàn cuối đúng không? Mắt không vấn đề gì chứ? Sau kỳ kiểm tra tháng có thể đổi chỗ ngồi…”
Cô Trương là người nói chuyện rất cởi mở, trò chuyện với Giản Sanh một hồi lâu đến mức quên cả thời gian: “Sắp vào tiết rồi, em mau về lớp đi nhé, lần sau có dịp chúng ta lại nói chuyện.”
Giản Sanh vẫn để ý thời gian vào lớp nhưng không tiện ngắt lời. Văn phòng cô Trương cũng gần lớp 1, cô khẽ trả lời rồi ôm cốc nước bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi văn phòng thì chuông vào lớp vang lên.
Giản Sanh chạy nhanh đến cửa lớp thì ngẩn người.
Lớp học rộng rãi bây giờ trống vắng hầu như không còn một ai, khác hẳn với hình ảnh đông đúc thường ngày, tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Hiện tại còn một nam sinh đeo kính đang ôm sách hóa học chạy vội ra khỏi lớp.
“Bạn gì ơi.” Giản Sanh vội gọi lại.
Nam sinh ấy dừng lại, khuôn mặt đỏ bừng, tay đẩy gọng kính rồi nói: “Tiết sau không phải học hóa ở lớp đâu, cô hóa học vừa đến thông báo tiết này học ở phòng thí nghiệm, cậu mau đi đi, chuông reo rồi đấy!”
Nói xong rồi cậu ấy chạy đi.
Giản Sanh đứng đơ ra một lúc rồi vội chạy vào lớp.
Cô vốn là học sinh gương mẫu và hiếm khi đi muộn, lúc này tim đập thình thịch, cảm giác hoảng loạn trào lên, vội vàng lục sách hóa học trong cặp sách.
Rồi lấy thêm túi bút.
Khi chạy ra khỏi lớp, cô chợt nhớ ra mình không biết phòng thí nghiệm hóa học của trường Tam Trung ở đâu.
Giờ đang trong tiết học, ngoài hành lang gần như không có học sinh, cô cũng chẳng biết hỏi ai.
Cảm giác bất an trong lòng càng lớn.