Chương 31: Cậu ta có ý với chị

“Chị nói làm sao có loại người như vậy chứ?”

Sau khi ăn xong trong căng tin, thấy mưa đã nhỏ hơn chút, Giản Sanh cùng Lý Văn Dương bắt xe buýt về nhà.

Vừa vào tòa nhà trong khu chung cư, Lý Văn Dương vẫn còn canh cánh việc bị người khác cướp mất món thịt viên.

Giản Sanh không nói gì.

“Chị, em đang nói chuyện với chị mà.” Phát hiện Giản Sanh đang thất thần, Lý Văn Dương vẫy tay trước mặt cô.

Lông mi của Giản Sanh khẽ rung, cô thu hồi lại dòng suy nghĩ: “Chuyện gì?”

“Chuyện gì là chuyện gì, em đang nói đến cái tên Hứa kia, chị nói làm sao có loại người như vậy, ngay cả một viên thịt cũng giành với em.” Lý Văn Dương nói.

Đúng lúc này cửa thang máy mở ra, Giản Sanh cầm lấy quai ba lô, bước chân vào thang máy mới nói: “Chuyện này trên đường về em đã nói ba lần rồi.”

Thật sao? Có không?

Lý Văn Dương gãi má, đưa tay ấn nút “16” trong thang máy.

Trong thang máy ngoài cậu và Giản Sanh ra thì không có ai khác, Lý Văn Dương nhìn Giản Sanh, cuối cùng không thể kìm nén được suy nghĩ trong lòng: “Chị, em nói với chị một chuyện này.”

Câu mở đầu này quá quen thuộc, Giản Sanh nghĩ cậu lại có việc muốn nhờ cô: “Hả?”

“Em cảm thấy tên Hứa Châu Thiên kia hình như có ý với chị.” Lý Văn Dương buột miệng.

“Thật mà chị, đàn ông là hiểu rõ nhất về đàn ông, ánh mắt cậu ta nhìn chị không bình thường, chị không biết đâu, lúc chị bôi thuốc cho cậu ta, nét mặt cậu ta lúc đó, phải nói sao nhỉ...” Lý Văn Dương muốn miêu tả cho Giản Sanh nghe nhưng không thể tìm ra từ thích hợp: “Còn nữa, tại sao hôm nay cậu ta lại tranh giành viên thịt với em?”

“Cậu ta có ý với chị nên mới làm mấy chuyện nhàm chán như vậy.”

Giản Sanh im lặng hồi lâu rồi cắt lời cậu: “Đừng nói lung tung.”

“Em không hề nói lung tung.” Lý Văn Dương thấy vành tai Giản Sanh hơi đỏ lên: “Nhưng mà chị, Hứa Châu Thiên loại người này chị nên tránh xa một chút.”

“Con mắt đậu đậu kia nói gì em chẳng thèm tin một lời, nếu như Hứa Châu Thiên thực sự không làm gì thì đám người bên trường nghề kia sao lại đến kiếm chuyện với cậu ta?”

“Với lại chị, còn một chuyện nữa...”

Lý Văn Dương chần chừ một chút rồi mới tiếp tục nói: “Em lại nói với chị một chuyện nữa.”

Cửa thang máy đã mở, hai người cùng bước ra ngoài.

Hành lang yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân của hai người.

Giản Sanh tháo ba lô lục tìm chìa khóa, Lý Văn Dương ở bên cạnh nói: “Hứa Châu Thiên từng hẹn hò với Tôn Tuyết Ngưng.”

Tay đang tìm chìa khóa hơi dừng lại.

“Em còn hỏi người ta để xác minh rồi, chính là hỏi tên mắt đậu đậu đó, chị nhìn mà xem.”

Lý Văn Dương mới chuyển đến trường mới không lâu, tình cờ thấy tin đồn này trên diễn đàn.

Ban đầu cậu không định quan tâm, nhưng hôm nay lại khác, trên đường về nhà cậu không kìm nén được muốn biết liệu chuyện này có thật hay không.

Dù gì thì Tôn Tuyết Ngưng đó...

Lâm Phi: “Đúng vậy, anh Thiên của chúng tôi từng hẹn hò với Tôn Tuyết Ngưng, làm sao vậy, sao cậu lại hỏi chuyện này.”

Lâm Phi: “Hỏi giúp chị cậu hả?”

Hai dòng tin nhắn này đang nằm trong khung chat QQ của Lý Văn Dương.

Cậu đưa điện thoại ra trước mặt Giản Sanh muốn cô nhìn qua, nhưng Giản Sanh không thèm nhìn, vẻ mặt so với lúc trước nhạt đi nhiều: “Cậu ta từng hẹn hò với ai chị không quan tâm.”

“Sắp về đến nhà rồi, đừng nói về cậu ta nữa.”

Đến trước cửa nhà, Giản Sanh trông rất im lặng, cô dùng chìa khóa mở cửa rồi bước vào trước.

“Chị...” Lý Văn Dương nhìn bóng lưng của cô lập tức hối hận. Cậu đúng thật là, tại sao lại nhắc đến Tôn Tuyết Ngưng chứ!

“Làm sao vậy, Lý Văn Dương? Bộ đồ trên người nhặt ở đâu ra?” Vừa vào nhà không bao lâu, Phó Yên Hồng nhìn Lý Văn Dương và hỏi.

“Không phải nhặt, là một bạn nam ở trường cho con mượn.” Lý Văn Dương trả lời.

Phó Yên Hồng đang lau nhà thì dừng lại, nhíu mày: “Quần áo của con đâu? Không việc gì lại mượn quần áo của người khác làm gì?”

Dù sao thì Lý Văn Dương cũng đã quen nói dối rồi. Nếu là Giản Sanh ở lúc này đối mặt với việc nói dối thì mặt cô chắc đỏ bừng hoặc biểu cảm không tự nhiên, nhưng Lý Văn Dương thì khác: “Trời mưa to mà mẹ, quần áo của con bị ướt nên bạn con thấy không nỡ để con mặc đồ ướt nên cho con mượn áo của cậu ấy.”

Hôm nay đúng là trời mưa rất to, Lý Văn Dương lại là đứa nghịch ngợm, chắc chắn không ngoan ngoãn ngồi trong lớp như Giản Sanh mà ra ngoài chơi nên mới làm ướt quần áo.

Phó Yên Hồng nói: “Ở trường cũng có chỗ tránh mưa mà vẫn làm ướt quần áo, con có chút bản lĩnh không đấy!”

“Bạn nào cho mượn đồ vậy? Là học sinh nội trú hả? Phải cảm ơn người ta cho tử tế đấy.”

“Hỏi nhiều làm gì mẹ, nói ra mẹ cũng không biết mà.”

Lý Văn Dương nghĩ thầm, có nói ra rằng đây là đồ của học sinh đứng đầu khối ở trường Tam Trung thì mẹ cậu cũng chẳng tin.