Mấy cậu thanh niên trừng mắt nhìn hắn, mở miệng mắng: “Mày còn được gọi là đàn..."
“Dùng một người lạ để đe dọa tôi?” Một giọng nói lạnh nhạt đan xen vào như không liên quan vang lên.
Nam sinh đeo kính không còn vẻ nhút nhát như trước, hừ một tiếng: “Hôm nay không phải vì một đứa con gái lạ mặt mà muốn đánh tao sao?”
“Lùi ra xa, tất cả lùi ra xa! Nếu không tao sẽ làm rách mặt nó!”
Không khí trở nên im lặng lạnh lẽo.
Sau một lúc lâu giọng nói lạnh nhạt kia lại vang lên: “Rạch đi.”
Giản Sanh khuôn mặt tái nhợt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
“Cậu đừng kích động.” Cô cố gắng lên tiếng, giọng nói lộ rõ sự sợ hãi.
Một tiếng gió xẹt qua bên tai, giống như va vào kính của nam sinh đeo kính. Không biết từ lúc nào cậu thanh niên cao lớn đã cầm một khối đá, ném trúng mục tiêu một cách chính xác.
Tên đeo kính kêu lên một tiếng đau đớn, đôi tay buông Giản Sanh ra.
“Này này này, mấy cậu kia đang làm gì vậy!” Một người qua đường chú ý thấy tình hình lên tiếng hỏi lớn.
Tên đeo kính nhân cơ hội che lại mắt chạy đi, vài cậu thanh niên kìm chế không đuổi theo, chắc không muốn làm chuyện lớn thêm.
Trong tình huống đột ngột vừa rồi, khi bị đe dọa, ba lô của Giản Sanh đã rơi xuống đất. Cô hoảng loạn cúi xuống lần lượt nhặt những đồ vật rơi vãi bỏ vào ba lô.
Một đôi giày bóng loáng màu đen xuất hiện trước mặt cô.
Bóng dáng che khuất ánh sáng.
“Nghĩ rằng tôi là kẻ xấu hả?” Giọng nói của cậu thanh niên phát ra từ cổ họng, Giản Sanh ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt đen sáng của cậu.
Giản Sanh nén chặt môi: “Không phải sao?”
Cậu thanh niên cười một tiếng: “Ừ, tôi rất xấu.”
Giản Sanh lặng lẽ thu dọn xong ba lô chuẩn bị rời đi.
Trong con ngõ nhỏ có cơn gió lạnh thổi qua khiến cô cảm thấy lạnh lẽo run người. Giản Sanh nhanh chân chạy ra khỏi gần đầu hẻm thì cô nghe thấy một giọng nam vang lên: “Chờ đã.”
Cô không dừng lại nhưng có một bóng dáng lại chắn đường cô.
Cậu thanh niên một tay khoác một chiếc áo đồng phục, mặc áo thun trắng, tóc đen rủ xuống trán, gương mặt thanh tú. Nếu không phải vừa mới chứng kiến cậu đánh người, Giản Sanh sẽ không nghĩ rằng cậu là kẻ xấu.
Trong tay cậu cầm một tờ giấy kiểm tra, trên đó có số “25” nổi bật, nhướng mày nói: “Này.”
“Cậu đánh rơi đồ.”
Đèn bàn chiếu sáng lên trên bàn học, Giản Sanh cầm bút đang làm bài tập toán. Bên ngoài cửa sổ trời đã tối đen, ánh trăng chỉ le lói chiếu vào.
Hoàn thành câu cuối cùng một trang chuẩn bị lật sang mặt còn lại, cô nghe thấy giọng của mợ đang mắng mỏ từ ngoài phòng vọng vào: “Cả ngày không chịu học hành gì cả! Tan học rồi cũng không về nhà, sao không học tập theo chị của con?”
“Mẹ ơi, con cũng mới xem có chút xíu thôi mà, bây giờ về là lập tức vào phòng làm bài ngay mà.”
“Lý Văn Dương, con đã lên lớp 11 rồi, nếu không nghiêm túc thì dù có giỏi thể thao cũng vô dụng, điểm văn hóa không đạt vẫn không vào được trường đại học tốt đâu, nghe chưa!”
Những lời này ngoài người bị mắng là Lý Văn Dương nhưng Giản Sanh cũng đã nghe nhiều lần rồi, vì cách âm của cửa phòng không tốt lắm.
Cô nhìn sang chiếc cặp sách nằm ở góc bàn.
Giản Sanh cầm cặp sách từ trong đó lấy ra một tờ bài kiểm tra. Trên tờ giấy có một con số được viết bằng bút đỏ là 25.
Cô và Lý Văn Dương học chung lớp, giáo viên sinh học trong lớp khá nghiêm khắc, thường yêu cầu những học sinh không đạt yêu cầu phải để phụ huynh ký tên, và lần này cũng vậy.
Ngoài phòng hai mẹ con vẫn tiếp tục tranh cãi, Giản Sanh do dự một chút, cầm bút ký tên của cậu Lý Kiệt vào bài kiểm tra.
Ký xong cô đặt bút xuống bàn và nhìn lại tờ giấy kiểm tra trên tay, Giản Sanh không khỏi nghĩ về nhóm thanh niên cô gặp trên đường về nhà.
Nhất là người đứng đầu, cậu thanh niên kiêu ngạo, lạnh lùng, vẻ ngoài không phù hợp với tính cách.
May mắn thay lúc đó cô không gặp phải vấn đề gì.