Mưa bên ngoài quả thật vẫn rất to, cây cối khó khăn đứng thẳng trong mưa lớn.
“Hắt xì.” Có người hắt hơi một tiếng, là Lý Văn Dương.
Giản Sanh nhìn qua. Ngoại trừ cô, quần áo của ba người đều ướt, vì đánh nhau trong mưa lúc trước.
Nếu thật sự ăn tối ở trường rồi mới về, cô đoán Lý Văn Dương sẽ bị cảm.
Lúc này người ngồi sau bàn cô nói: “Đến chỗ tôi thay bộ quần áo không?”
“Chỗ cậu, ở đâu?” Lý Văn Dương hỏi.
“Ký túc xá.” Hứa Châu Thiên đáp.
Lâm Phi nói: “Được đấy, khó chịu muốn chết, anh Thiên, cho em mượn tạm một cái áo mặc.”
Cậu ta suýt quên mất Hứa Châu Thiên có phòng ký túc xá ở trường.
Lý Văn Dương nói: “Cậu là học sinh nội trú hả?”
Sau khi đến Tam Trung, cậu ta cũng nghe nói qua một số chuyện về Hứa Châu Thiên.
Thật sự là cậu ta quá nổi tiếng, thực ra trước đây khi Lý Văn Dương còn ở trường cấp hai cũng đã nghe danh của cậu ta, còn thấy người ta đăng ảnh lên trên diễn đàn trường, một đám con gái bên dưới liếʍ nhan sắc, chỉ là cậu vô tâm, nhìn một cái là quên ngay, hôm đó ở quán nướng không nhớ ra.
Gia cảnh Hứa Châu Thiên rất khủng, dù sao cũng không thiếu tiền.
Nhìn có vẻ như sẽ không muốn ở ký túc xá trường. Dù điều kiện ký túc xá Tam Trung có tốt đến mấy cũng không thể thỏa mãn vị thiếu gia này được.
Lâm Phi thay Hứa Châu Thiên trả lời: “Không phải, cậu không biết trường Tam Trung chúng ta có một quy định sao? Ba người đứng đầu khối được ở ký túc xá trường miễn phí, ngay cả khi không phải học sinh nội trú cũng có thể được quyền sử dụng một phòng đơn.”
Huống chi Hứa Châu Thiên liên tục đứng đầu nhiều lần như vậy, cái phòng đơn mà trường dành cho người đứng nhất đến giờ chỉ có cậu ở, chưa từng đổi người.
“...”
“Còn có kiểu quy định như thế này à? Tôi thật sự chưa nghe bao giờ.”
“Trường Tam Trung thì vẫn là Tam Trung.”
“Đỉnh thật.”
“Tôi vừa mới chuyển đến đây, đừng nói nhảm nữa, dẫn bọn tôi đi thay quần áo đi. Hắt xì!”
Lý Văn Dương nói: “Nói cho cùng hôm nay cậu cũng oan thật, bọn họ tìm đến cậu đều là vì Hứa thần tiên.”
Câu này là nói với Lâm Phi.
Hứa thần tiên ở đây dĩ nhiên là chỉ Hứa Châu Thiên.
Vì vẫn không tin rằng Hứa Châu Thiên là “vô tội”, nên cảm thấy đến đó thay quần áo là hợp lý, không cần khách sáo.
Màn mưa vẫn chưa dứt.
Giản Sanh đang lặng lẽ đứng nghe họ nói chuyện, không biết từ khi nào Hứa Châu Thiên đã đến đứng cạnh cô, khóe môi nhếch lên tỏ vẻ thích thú: “Đồng ý sao, chị?”
Tiếng “chị” này khiến Giản Sanh cảm thấy thế nào cũng không thoải mái.
Còn Lý Văn Dương thì chỉ biết thở dài, mấy vạch đen hiện lên trên trán.
Cậu thắc mắc làm sao mấy tên này đều không biết xấu hổ, lại còn học theo hắn gọi Giản Sanh là “chị”.
Dù vậy đối với chuyện đến ký túc xá của Hứa Châu Thiên để thay quần áo, Giản Sanh không phản đối. Cô không muốn Lý Văn Dương mặc đồ ướt lâu quá, sợ hắn sẽ cảm lạnh.
Cô không do dự lâu liền trả lời: “Tôi đồng ý.”
Cô cũng không để tâm đến tiếng “chị” kia nữa.
Đèn phòng học của lớp 11A1 đã được người cuối cùng rời khỏi tắt đi, căn phòng trở lại với sự tối tăm và yên tĩnh.
Lâm Phi đúng là người có ý thức, khi rời đi cũng không quên đóng cửa lại.
Giản Sanh đi giữa Hứa Châu Thiên và Lý Văn Dương, nói: “Tôi sẽ không đi cùng các cậu, tôi đi nhà ăn.”
“Nhà ăn?”
Hứa Châu Thiên một tay đút túi, đi song song với Giản Sanh, cao hơn cô cả một cái đầu, giọng nói hơi lười biếng: “Cậu không phải nói là sẽ về nhà ăn cơm sao?”
Cậu có vẻ nhớ rất rõ những gì cô đã nói.
Gió lại thổi tung mái tóc, nhiều sợi rối bay loạn trên gương mặt trắng nõn pha chút ửng hồng của Giản Sanh. Cô vén tóc ra sau tai mới nói: “Tôi đổi ý rồi.”
Hứa Châu Thiên chỉ ừ một tiếng cũng không nói gì thêm.
“Chị muốn đến nhà ăn à, vậy em đề nghị chị đi đến nhà ăn số 2, chỗ quầy tự chọn tầng một của Nhạc Uyển. Món thịt viên sư tử ở đó đặc biệt ngon, đảm bảo chị ăn rồi sẽ không hối hận. À, nhưng giờ này có khi hết rồi đấy.”
“Làm sao để đi đến Nhạc Uyển?” Cô hỏi.
Thiếu niên bên cạnh nói, giọng có chút hờ hững: “Để tôi đưa cậu qua đó.”
Những giọt mưa to rơi xuống lá cây non xanh mơn mởn rồi bật lên, kéo dài thành những sợi trụ nhỏ lấp lánh trong không khí trước khi biến mất ngay sau đó.
Ký túc xá của Hứa Châu Thiên ở dãy phía Bắc, vừa hay cùng đường với Nhạc Uyển, cả ba người đi theo con đường tắt để đưa Giản Sanh đến cửa nhà ăn trước khi tiếp tục đi về phía trước.
Giản Sanh đến quầy tự chọn, may mắn thay khi đến lượt cô vừa kịp còn lại hai viên thịt viên sư tử cuối cùng.
“Học sinh, muốn lấy cả hai không?” Cô bán hàng nhìn Giản Sanh hỏi, ánh mắt dừng lại trên cô thêm vài giây.
Giản Sanh gật đầu: “Dạ.”
Cô bưng khay cơm tìm chỗ ngồi xuống, thì bên kia Hứa Châu Thiên cùng hai “cái đuôi” đã bước vào ký túc xá.
Lý Văn Dương ngẩng đầu ngắm nghía.
Ký túc xá Tam Trung nhìn qua không có gì đặc biệt, chỉ cảm nhận được nó sạch sẽ và gọn gàng.
Cho đến khi đi theo Hứa Châu Thiên đến căn phòng cuối cùng ở hành lang tầng này.
Khác với các phòng khác, cửa phòng này lắp khóa mật mã cao cấp. Hứa Châu Thiên nhanh chóng bấm một dãy số, cửa kêu “tạch” một tiếng, rồi mở ra một cách trơn tru.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Khoảng hai mươi mét vuông, có phòng tắm và nhà vệ sinh riêng, phong cách trang trí lạnh lùng nhưng sang trọng. Giường, tủ quần áo, sofa, bàn làm việc, máy tính bàn, giá sách, điều hòa, hầu như mọi thứ đều đầy đủ.
Trước cửa sổ còn có một cái giá cho mèo màu bạc.
Đi vào sâu hơn một chút, phát hiện ra trong phòng còn có một cái bếp nhỏ.