Giản Sanh chạy chậm đến trước mặt Lý Văn Dương, cầm lấy cánh tay cậu xem vết thương chỗ khuỷu tay đang rướm máu.
Lý Văn Dương ngoài khuỷu tay, vai cũng bị thương, quần áo đều bị xé rách, trên đó có mấy vết xước đỏ.
Giản Sanh cắn chặt răng, đôi mắt dần đỏ lên.
“Chị, không, không sao đâu, chị đừng khóc.” Lý Văn Dương cuống lên.
Kể từ khi Giản Sanh đến ở nhà họ, cậu chưa từng thấy chị ấy đỏ mắt bao giờ.
Ấn tượng của cậu về chị luôn là dịu dàng lại mạnh mẽ.
“Sao em không ở lại trường học đợi chị?” Giản Sanh lên tiếng: “Tại sao lại ra ngoài hẹn đánh nhau với người khác!”
“Chị, em đâu có, em, em với cái tên mắt đậu đó...” Lý Văn Dương thấy chạy ra ngoài đi net chơi game cũng không phải chuyện gì hay ho có thể nói ra, lời nói nghẹn lại.
Một lúc không nói nên lời.
Lâm Phi ở bên cạnh chen vào: “Ừm, chị, em làm chứng cho cậu ấy, chúng em không hẹn đánh nhau với ai cả, là bọn kia chủ động gây sự với bọn em.”
“Cậu gọi chị tôi làm gì?” Lý Văn Dương liếc cậu ta một cái.
“Không được à, chị là chị mà.”
Không biết sao hai người này còn tâm trạng đấu khẩu ở đây.
Giản Sanh vừa mím môi, cây dù đang cố gắng cầm trong tay bị một bàn tay khác giật lấy, bóng dáng cao lớn của cậu bá đạo chiếm lĩnh vào.
Ô của Giản Sanh hơi nhỏ, ban đầu chỉ đủ che cô và Lý Văn Dương, có mưa xéo đánh vào vai cô, lúc này tán ô rời khỏi đỉnh đầu Lý Văn Dương, hoàn toàn che chắn cho cô cùng với Hứa Châu Thiên.
Mưa khá to, Lâm Phi vô thức thay Giản Sanh di chuyển cây dù trong tay qua một chút che cho Lý Văn Dương, cây dù này là cậu vừa nhặt được dưới đất.
To hơn nhiều so với cây của Giản Sanh, che thêm một Lý béo hoàn toàn không vấn đề gì.
Giản Sanh trước tiên ngẩn ra, đối diện với ánh mắt của Hứa Châu Thiên.
Hơi thở hơi rối loạn.
“Cảm ơn cậu.” Cô lên tiếng.
Hứa Châu Thiên không đáp lại, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: “Có bị thương chỗ nào không.”
Cậu hỏi, Giản Sanh lắc đầu.
Lúc này Lý Văn Dương lên tiếng: “Cảm ơn cậu ta cái gì chứ, hôm nay chính là vì cậu ta bọn khốn đó mới tìm đến bọn em.”
“Hứa Châu Thiên, cậu đừng cậy mình cái gì cũng giỏi mà ở ngoài khắp nơi gây chuyện tình ái, Từ Hi còn nhớ không, chính là cô ta...”
“Này này này, đừng có nói bậy, cô gái đó tự thích anh Thiên của tôi, tự xăm chữ vì anh ấy, rồi còn bám lấy anh Thiên của tôi?” Lâm Phi lên tiếng.
Cảm thấy Lý Văn Dương không hiểu rõ tình hình đoán mò lung tung.
“Hừ, nếu cậu ta không có lỗi, sao lúc nãy lại cố tình để người ta đánh một đấm đó?” Lý Văn Dương ngắt lời.
Lúc nãy cậu đã thấy, tên Hứa Châu Thiên này quả không hổ danh cái gì cũng giỏi, ngay cả việc đánh nhau cũng hung hãn đến mức khiến người ta kinh hãi, nhưng vừa rồi rõ ràng không cần phải chịu cú đấm đó, nhưng cậu ta lại cố tình để cho tên kia đánh.
Cậu nhìn ra được Hứa Châu Thiên không phải thất thần mà là cố ý.
Lâm Phi mở miệng định phản bác điều gì đó, một giọng nữ dễ nghe vang lên: “Đừng cãi nhau nữa.”
...
Hơn mười mấy phút sau, mấy người cùng đến phòng học lớp 11A1.
Giản Sanh trên tay xách một túi thuốc. Cô đặt túi thuốc lên bàn học của mình rồi lấy ra lọ thuốc và tăm bông.
Ánh mắt đảo qua ba người rồi hơi dừng lại một chút. Dường như đang do dự xem nên giúp ai thoa thuốc trước.
Nhìn qua thì Lý Văn Dương bị thương nặng nhất, cô không do dự quá lâu, đi qua nói: “Em ngồi xuống, chị giúp em thoa thuốc.”
“Tuân lệnh chị!” Lý Văn Dương tùy tiện kéo một cái ghế ngồi xuống.
Giản Sanh thoa xong thuốc, ngẩng đầu thấy Lâm Phi và Hứa Châu Thiên đều không có động tĩnh gì, dường như đều đang nhìn chằm chằm về phía này, Giản Sanh nói: “Trong túi còn thuốc và tăm bông, các cậu mau thoa một chút đi.”
Lúc nãy bọn họ đến hiệu thuốc, cô đã mua ba lọ thuốc riêng biệt, cửa hàng cũng đưa ba gói tăm bông.
Tuy nhiên có vẻ như Hứa Châu Thiên không bị thương gì nhiều, chỉ có cằm hơi bầm tím.
“A, chị, nhẹ tay nhẹ tay!” Lý Văn Dương kêu lên một tiếng.
“Biết đau rồi, lần sau còn đi net nữa không.” Giản Sanh nói.