Khi tiếng sấm đã qua, Giản Sanh mở ô và tiếp tục đi về phía cổng sau trường học.
Đến phố Nam Huy, cô nhận thấy nơi đây rất ít người, trời cũng bắt đầu tối dần nên bất chợt cảm thấy có chút do dự.
Lấy điện thoại ra gọi cho Lý Văn Dương nhưng không thể gọi được, không có người nghe máy.
Cô nghe thấy một số âm thanh từ con hẻm phía bên kia, nắm chặt điện thoại và đi về phía đó.
Cô gặp hai thanh niên, một người có sẹo trên mặt, một người tóc nhuộm vàng.
“Cô là Giản Sanh?” Tên tóc vàng hỏi.
Giản Sanh cảm thấy ánh mắt của họ làm cô không thoải mái, không trả lời và chuẩn bị quay người chạy đi.
“Chúng tôi là bạn của Lý Văn Dương, cậu ấy ở phía bên kia.” Tên tóc vàng nhìn chằm chằm vào mắt Giản Sanh.
Giản Sanh thực sự rất đẹp.
Quá đẹp.
“Chị, đừng đến đây! Đừng!”
Âm thanh này là của Lý Văn Dương, Giản Sanh ngay lập tức nhận ra, dường như cậu đang nói thì đột ngột bị bịt miệng lại.
Giản Sanh trong lòng lo lắng lùi lại phía sau.
Nhưng mà tên có sẹo và tên tóc vàng lập tức chặn trước và sau cô, trong đó một người có vẻ như muốn kéo cô lại.
Đột nhiên có một cây ô màu đen bay tới, chính xác đập vào bụng của tên tóc vàng, sau đó một bóng dáng lao tới đá vào mặt tên có sẹo.
Cuộc tấn công bất ngờ và tàn bạo khiến hai người này ngã nhào xuống đất.
“Mẹ nó là đứa nào vậy?” Tên có sẹo mặt dính đầy nước mưa, tức giận đến mức giọng nói đều run rẩy.
Một đôi chân đi giày bóng rổ màu đen đạp lên mặt hắn, đế giày dài rộng và cứng cáp, lực đạp rất mạnh.
Giọng nói lạnh lùng như đang từ dưới đất vọng lên: “Ông nội mày.”
“Hứa Châu Thiên.”
Mưa vẫn đang rơi, từng hạt nhỏ như sợi tơ.
Nghe thấy tiếng động bên này, Lý Văn Dương cố gắng hết sức thoát khỏi sự kìm kẹp trên người, tình hình bắt đầu hỗn loạn.
Có lẽ vì thấy đại ca của mình đều bị đánh ngã bởi một thiếu niên áo đen đột nhiên xuất hiện, nhóm người bên này trở nên hoảng hốt, mất đi phần lớn vẻ hung hăng.
Sự xuất hiện của Hứa Châu Thiên hoàn toàn xoay chuyển tình thế, lúc này ba người đối đầu với một nhóm người, dường như đã trở nên dư sức.
Giản Sanh không quên chuyện lần trước bị gã đeo kính kia túm lấy đe dọa, sợ mình trở thành gánh nặng, cô nắm chặt cây dù trong tay lùi lại, chạy chậm đến một nơi xa hơn để tránh né.
Ban đầu còn lo ba người đánh không lại nhiều người như vậy, tay hơi run rẩy lấy điện thoại ra từ trong cặp sách chuẩn bị gọi cảnh sát.
Rất nhanh phát hiện ra Hứa Châu Thiên quá giỏi đánh nhau, dường như đã học qua võ thuật, đòn đánh tay chân sắc bén hung ác giống hệt một con sói.
Tường trong con hẻm có vẻ cũ kỹ bị nước mưa xối rửa, dưới đất có một vũng nước lõm, mặt nước phản chiếu những bóng hình mờ ảo, từng giọt mưa rơi xuống liên tục không ngừng phá vỡ cảnh tượng này.
Trong nhóm người này không ai là đối thủ của Hứa Châu Thiên.
Lâm Phi và Lý Văn Dương đang bị người quấn lấy, phía Hứa Châu Thiên đã dọn dẹp sạch sẽ, người ngã thì nằm ngã, người rêи ɾỉ thì rêи ɾỉ.
“Đừng đánh nữa, nhanh, nhanh đi thôi.” Nghe thấy tên tóc vàng trong nhóm họ hét lên.
Không ít người lăn lộn bỏ chạy.
Nhìn thấy tình hình này, Giản Sanh từ từ hạ chiếc điện thoại trong tay xuống từ bỏ ý định gọi cảnh sát.
Nhưng tên có sẹo trên mặt vẫn không chịu buông tha, dù chân đã què quặt vẫn lao về phía Hứa Châu Thiên.
Hứa Châu Thiên dễ dàng khóa tay hắn ra sau, không khí đông cứng hai giây rồi lại buông tay ra.
Tên có sẹo nhân cơ hội phản công, một đấm vung vào mặt Hứa Châu Thiên.
Tên có sẹo thực ra chỉ mang theo cơ hội chiến thắng mong manh nhưng ngoài dự đoán đã thành công, Hứa Châu Thiên chỉ nghiêng mặt một chút, nắm đấm của hắn thành công đánh qua hàm dưới của cậu.
Cảm nhận được lực va chạm cực mạnh.
Giây tiếp theo người chiếm ưu thế lại trở thành Hứa Châu Thiên.
Một đấm rồi lại một đấm.
“Hứa Châu Thiên.” Vang lên một tiếng gọi.
Mảnh mai, nhỏ nhẹ, mang theo chút run rẩy, gần như sắp bị tiếng mưa nhấn chìm.
Hứa Châu Thiên mới buông tha người trước mặt, túm lấy cổ áo hắn: “Cút đi, về sau cũng đừng xuất hiện gần trường Tam Trung nữa.”
“Nếu không tao gặp một lần, đánh một lần.”
Nhóm người đó đều đã đi nhưng trong con hẻm sâu vẫn còn lưu lại dấu vết của cuộc ẩu đả.
Dưới đất vung vãi bảy tám cái ô.
Màn mưa chưa dứt khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt.