Chương 25: Lý Văn Dương bị bắt

Lâm Phi thân hình nhỏ bé và gầy, còn chưa kịp phản kháng đã bị ba người khống chế kéo đi.

“Làm gì vậy!” Lý Văn Dương nhíu mày, sao lại bạo lực ngay giữa ban ngày ban mặt như vậy?

Tên có sẹo ngước mắt lên: “Không liên quan đến mày thì đừng can thiệp.”

Nhóm người chuẩn bị kéo Lâm Phi đi, Lý Văn Dương đá đổ một thùng rác gần đó: “Thả người ra, nếu không tôi không khách sáo đâu.”

Tên có sẹo liếc nhìn Lý Văn Dương một cái.

...

Vài phút sau trong con hẻm vắng người này, chỉ còn hai cái ô mở ra, mưa rơi xuống mặt ô, gió thổi cuốn đi một cái.

Trong một con hẻm yên tĩnh của phố Nam Huy, Lý Văn Dương và Lâm Phi bị người khác giữ chặt hai vai, đầu gối đè trên mặt đất.

“Không phải cậu là tên cầm đầu ở trường Phụ Trung sao? Cả ngày chỉ biết khoe khoang có phải không.” Lâm Phi châm chọc Lý Văn Dương.

“Họ đông vậy, tôi biết làm sao!” Lý Văn Dương mặt đỏ lên.

Tên có sẹo cầm một cái điện thoại, mắng: “Mẹ nó sao lại hết pin rồi, cái điện thoại rác rưởi gì.”

Đó là điện thoại của Lâm Phi. Hắn vốn định dùng cái điện thoại này để nhắn tin cho Hứa Châu Thiên.

“Từ Hi biết không?” Tên có sẹo hỏi Lâm Phi.

“Ai? Tao mẹ nó không quen.” Lâm Phi trả lời.

Tên có sẹo cười nhạt: “Không biết?”

Từ Hi...

Lâm Phi trong đầu tìm kiếm cái tên này, mới nhớ ra cái gì, vào thứ sáu tuần trước cậu đã xem một bài viết trên diễn đàn trường.

Nói rằng có một nữ sinh đã xăm tên Hứa Châu Thiên lên tay, hình như tên là Từ Hi.

“Mày muốn làm gì?” Lâm Phi nhíu mày.

“Làm gì?” Tên có sẹo vứt thuốc lá xuống đất và giẫm lên: “Hôm nay tao muốn Hứa Châu Thiên một lời giải thích.”

Tên sẹo này là anh họ của Từ Hi, Từ Hi luôn là niềm tự hào của gia đình, lúc trước thi đỗ vào trường Tam Trung với thành tích xuất sắc nhưng lại mê mẩn Hứa Châu Thiên, thần thánh của trường Tam Trung.

Chính Hứa Châu Thiên đã phá hủy em gái của hắn. Hôm nay hắn phải khiến Hứa Châu Thiên chịu khổ.

Lâm Phi rất là cạn lời: “Bọn mày có bản lĩnh thì trực tiếp đối đầu với anh Thiên, không dám tìm anh Thiên lại dùng tao làm con tin thì có ý nghĩa gì?”

Tên có sẹo vỗ vỗ mặt Lâm Phi: “Hứa Châu Thiên không phải trượng nghĩa nhất sao? Hôm nay tao muốn xem nó có thể làm gì vì một người anh em như mày.”

“Nói nhanh, số điện thoại của nó là bao nhiêu.”

“Tao không biết, tao không bao giờ nhớ số điện thoại, đều lưu trong điện thoại của tao.” Lâm Phi nói.

Tên có sẹo mắng một câu tục tĩu, hỏi những tên đàn em còn lại: “Ai mang theo sạc không?”

“Anh, có dây sạc nhưng cần có cục sạc nữa.” Tên tóc vàng nhắc nhở: “Chúng em không mang theo gì cả.”

“Mẹ nó.”

Lý Văn Dương đột nhiên cảm thấy nhóm học sinh trường nghề này quả thật có chỉ số IQ đáng nghi ngờ.

Nhưng ngay lúc này một âm thanh rung của điện thoại vang lên.

Đó là điện thoại của cậu.

Trước đó trong lúc đánh nhau điện thoại bị rơi xuống đất, lúc đó cũng không ai để ý đến nó.

Tên tóc vàng đưa mắt nhìn về phía điện thoại, cầm ô đi tới nhặt lên.

“Chị?” Tên tóc vàng đọc lên tên hiển thị trên màn hình.

Lý Văn Dương cảm thấy căng thẳng.

“Tắt máy.” Tên có sẹo ra lệnh.

Tên tóc vàng làm theo. Vừa tắt máy xong trên màn hình điện thoại hiện lên một số tin nhắn chưa đọc.

Tên tóc vàng chợt nghĩ đến điều gì đó liền đi tới bên cạnh tên có sẹo ghé vào tai hỏi: “Anh, lớp 14 trường Tam Trung em có người quen, Lý Văn Dương là học sinh mới chuyển đến có một chị gái tên Giản Sanh, học chung lớp với Hứa Châu Thiên, nghe nói rất xinh đẹp.”

Nghe những lời này tên có sẹo xoa cằm.

Dù hôm nay không thể làm gì được Hứa Châu Thiên nhưng cũng không thể phí công vô ích.

Hắn nói: “Đưa điện thoại cho tao.”

“Mày muốn làm gì! Bíp bíp bíp?” Lý Văn Dương chỉ nghe loáng thoáng câu nói có nhắc đến Giản Sanh, sau đó thấy tên có sẹo cúi đầu ấn điện thoại của mình, lời chửi bới liên tục tuôn ra.