Trên hành lang vắng người, cửa một số lớp học đóng chặt, có vẻ như học sinh đã ra hết ngoài.
Giản Sanh gọi cho Lý Văn Dương qua điện thoại. Điện thoại vừa đổ chuông bất ngờ bị tắt đi, thông báo không có người nghe máy.
Giản Sanh nhíu mày.
Cô định gọi lại thì nhận được một tin nhắn trên QQ.
“Chị, vừa mới thấy tin nhắn.”
“Tìm em ở phố Nam Huy sau cổng trường.”
Giản Sanh nhắn lại: “Sao em lại đến đó?”
“Chúng ta gặp nhau ở cổng Bắc, chị không cần tìm nữa.” Lý Văn Dương không trả lời thêm.
Giản Sanh không còn cách nào khác đành phải đi về phía cổng sau của trường học.
Trên đường cô suy nghĩ Lý Văn Dương không nghe máy và chỉ gửi lại vài tin nhắn ngắn gọn, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng không biết phải đoán thế nào, cô cũng đã đến gần đến cổng sau của trường.
Một lần nữa lại có sấm chớp, Giản Sanh hơi sợ hãi và quyết định không mạo hiểm đi dưới mưa, cô dùng tay giữ chặt lấy ô và chạy vào dưới một mái hiên để trú mưa.
...
Hơn mười phút trước.
Lý Văn Dương gửi xong tin nhắn cho Giản Sanh, cầm ba lô và nói với Lâm Phi: “Đi thôi, ai sợ ai.”
Lâm Phi kéo tay áo đồng phục: “Đi thôi.”
Hai người ra khỏi sau cổng trường học đi đến cửa của một quán net trên phố Nam Huy.
Sau khi vào trong, họ tìm hai chỗ ngồi cạnh nhau.
“Chơi nhanh đi, tôi còn phải đi đón chị tôi về.” Lý Văn Dương nói.
Lâm Phi đáp: “Không vấn đề gì, nhìn xem tôi gϊếŧ cậu trong năm phút.”
“Sao hôm nay lại lạnh thế này.” Lý Văn Dương gõ bàn phím đăng nhập vào trò chơi.
Vào giờ tan học khi cậu đang dọn dẹp sách vở, Lâm Phi đến trước bàn của cậu: “Lý béo, chơi Hearthstone không?”
“Cậu thắng tôi sẽ chú ý đến cậu hơn. Thua thì gọi tôi là đại ca.”
“Cậu có bệnh?” Lý Văn Dương không muốn để ý.
“Haha, không dám hả, không biết Hearthstone là gì đúng không.”
Mặc dù biết đây là phép kí©h thí©ɧ nhưng vẫn có hiệu quả, Lý Văn Dương đứng dậy vác ba lô lên vai: “Không biết cái quanque.”
“Chơi thì chơi, ai sợ ai.”
Vì vậy hai người đã đến quán net.
Ông chủ quán net dường như quen biết với Lâm Phi nên họ không cần giấy chứng minh vẫn vào được. Trong lúc chơi game, Lý Văn Dương luôn để ý thời gian.
Phát hiện ra một trận game 15 phút không thể kết thúc được, hai người năng lực quá ngang nhau.
Mưa bên ngoài dường như ngày càng lớn.
Lâm Phi đang chơi say sưa thì thấy Lý Văn Dương buông chuột xuống: “Không chơi nữa, cậu quá yếu, mãi không xử lý được tôi.”
“Là cậu mãi không xử lý được tôi thì có.” Lâm Phi ngậm thuốc lá.
“Thấy thua rồi thì muốn bỏ chạy, không dễ vậy đâu!”
Lý Văn Dương lười để ý cậu ta, cầm điện thoại và ba lô lên: “Đi thôi.”
“Tôi phải về trường đón chị tôi.” Không nói thêm gì nữa, Lý Văn Dương đứng dậy rời đi.
Lâm Phi nghĩ một chút rồi cũng buông chuột xuống, chạy theo sau Lý Văn Dương: “Không ngờ cậu lại có trách nhiệm như vậy.”
“Mượn cậu quản chắc.”
Lâm Phi a một tiếng, nghĩ thầm nếu cậu cũng có một người chị như Tiên Nữ chắc chắn cũng sẽ chiều chuộng như vậy.
Không yên tâm khi để một mình cô ấy về nhà trong thời tiết mưa lớn như vậy.
Đột nhiên cậu thấy một nhóm thanh niên có vẻ lưu manh đi tới, mỗi người tóc màu khác nhau, tay đầy hình xăm, có vẻ cùng tuổi với họ, giống như là học sinh của trường dạy nghề bên cạnh.
“Hai chúng mày, ai là Lâm Phi?” Một thanh niên có sẹo trên mặt hỏi.
Một thanh niên tóc vàng bên cạnh nói: “Anh Sam, chắc là thằng mắt hột đậu kia.”
“Mày, lại đây.” Thanh niên có sẹo chỉ vào Lâm Phi rồi ra hiệu bằng tay.
“Mẹ mày là ai mà gọi tao đến là đến?” Lâm Phi đáp.
Thấy Lâm Phi không nghe lời, thanh niên có sẹo lập tức ra hiệu cho thanh niên tóc vàng, thanh niên tóc vàng liền kéo theo hai người khác, một tay nắm lấy cổ áo Lâm Phi kéo cậu vào con hẻm.