Chương 22

Chuông báo hết giờ vang lên.

Giản Sanh muốn tìm Hứa Châu Thiên để tranh luận nhưng mà cô không thích cãi vã.

Cô quyết định sáng nay sẽ chịu đựng đợi đến lúc tan học sẽ mua lại cái khác.

Tiết tiếp theo là giờ học tiếng Anh, cô lấy sách ra xem ghi chú chuẩn bị. Tác dụng phụ của thuốc cảm có vẻ đã qua và cơn buồn ngủ cũng giảm nhiều.

“Anh Thiên, ra ngoài chơi thôi!” Trương Kiếm hét lớn.

Hứa Châu Thiên lười biếng đáp: “Ừm.”

Giản Sanh nghe thấy âm thanh kéo ghế.

Cô đầu tiên nghĩ đến “Cậu ta thực sự ra ngoài chơi sau mỗi tiết học” và “Dù thế này cậu ta vẫn có thể đứng đầu trong lớp, thật không thực tế.”

Sau đó cô nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt hướng đến bàn của Hứa Châu Thiên.

Cô hoàn toàn có thể lợi dụng lúc cậu không có ở đây lấy lại cục tẩy của mình. Nó vốn thuộc về cô, cô không cần phải cảm thấy có lỗi khi lén lút lấy lại.

Nhưng nhìn nhiều lần cô không thấy cục tẩy của mình muốn lấy về ở trên bàn của Hứa Châu Thiên.

Liệu cậu có giấu nó không?

Thật trẻ con!

...

“Anh Thiên, sao lại lấy cục tẩy ra chơi thế?” Nguyên Bào đứng trên ván trượt đi qua Hứa Châu Thiên hỏi.

Cục tẩy có màu nâu, ban đầu cậu ta còn tưởng là sô cô la, nhưng Hứa Châu Thiên ném đi ném lại.

Chơi khá thoải mái, nhìn kỹ đó là một cục tẩy bị mòn một góc.

Hứa Châu Thiên không trả lời, đợi Nguyên Bào chơi xong quay lại thì kéo xuống dưới, môi mỏng khẽ nhếch lên: “Để tôi chơi một chút.”

Triệu Thần Vũ tay xỏ túi quần đứng bên cạnh nhìn cậu.

Người khác không biết, nhưng mà từ mẫu giáo đến giờ cậu luôn ở bên cạnh Hứa Châu Thiên.

Hứa Châu Thiên đôi khi giống như một con quỷ.

Thực sự ác liệt.

Hoàn toàn trái ngược với hình ảnh học sinh giỏi của cậu.

Cả buổi chiều hôm đó Giản Sanh phát hiện ra rằng Hứa Châu Thiên thực sự không có ý định trả lại cục tẩy cho cô.

Lần sau nhất định đừng để rơi đồ vào chỗ của cậu ấy nữa.

Giản Sanh thầm nghĩ vậy.

Thời gian vào cuối tuần bao giờ cũng trôi nhanh hơn so với thời gian đi học.

Giản Sanh dán thêm hai ngôi sao năm cánh lên tờ giấy A4 trên tường, ngày hôm sau là thứ 2.

Tuần này là tuần lẻ.

Vào chiều thứ hai của tuần lẻ có tiết học âm nhạc. Cần phải đến phòng học âm nhạc, mà phòng học âm nhạc thì cách xa khu C của lớp 1 khá xa.

Kết thúc tiết học thứ hai mọi người nghe thấy phòng học không bị chiếm dụng, vui vẻ như những con ong đổ xô ra ngoài và hướng về tòa nhà công nghệ.

Giản Sanh đi cùng với Lam Lôi Lôi.

“Cố gắng tận hưởng nhé, đến lớp 12 chúng ta sẽ không còn tiết âm nhạc nữa đâu.” Lam Lôi Lôi nói.

Giản Sanh đáp: “Đúng vậy.”

Lam Lôi Lôi kéo tay Giản Sanh: “Tiên Tiên, tên của cậu có chữ Sanh trong đó, chắc hẳn cậu hát rất hay đúng không?”

“Đừng gọi mình như vậy.” Giản Sanh cười khổ.

Có lẽ là từ khi chuyển đến trường Tam Trung, hai ngày đầu tiên có mấy cậu con trai bắt đầu gọi cô là Tiên Nữ hoặc Thần Tiên, sau đó Lam Lôi Lôi cũng học theo thường xuyên gọi cô là “Tiên Tiên Tiên Tiên”.

Cô cảm thấy gọi nhiều như vậy, có khi cô cũng quên mất chữ “Tiên”.

Lam Lôi Lôi nói: “Nhưng mà cậu thực sự..."

“Dừng!” Giản Sanh cắt lời Lam Lôi Lôi.

Lam Lôi Lôi cười phá lên.

Phòng học âm nhạc ở tầng 4, khi ra khỏi thang máy, đầu tiên nghe thấy âm thanh dồn dập của tiếng trống.

Nhịp điệu quá mạnh mẽ, dễ lây lan, giai điệu nghe như một bài hát nổi tiếng nước ngoài rất sôi động, nhưng Giản Sanh không nhớ ra tên bài hát đó là gì.

Âm thanh phát ra từ phòng nhạc cụ gần đó.

Rất nhiều nữ sinh đổ xô vào đó.

Trống dùng sức đánh rất mạnh mẽ, âm nhạc vang lên rất lớn.

Lam Lôi Lôi kéo Giản Sanh cùng chen vào phòng học đó.

Chờ vào bên trong, Giản Sanh mới thấy người đánh trống là Hứa Châu Thiên. Nguyên Bào đứng bên cạnh chơi guitar để phối hợp.

“Lớp trưởng, hát một bài đi!” Một số nữ sinh kêu gọi Triệu Thần Vũ.

Nghe mọi người muốn nghe Triệu Thần Vũ hát, Hứa Châu Thiên cũng tỏ ra lịch sự, tay quay một vòng trống rồi đổi bài hát.

Từ nhạc mạnh mẽ nước ngoài chuyển sang một bài pop vui nhộn.

Là bài “trời nắng” của Châu Kiệt Luân.

Triệu Thần Vũ bắt chước phong cách của Châu Kiệt Luân, giọng hát trong trẻo phát ra từ micro.

Triệu Thần Vũ sở hữu một giọng hát tuyệt vời.

Mà cậu con trai đang ngồi chơi trống, mặc áo đen, dù giờ là người phụ trợ vẫn như cũ sáng ngời. Đôi tay trơn tru, rõ nét, cầm dùi trống, đầu nghiêng nhẹ lơ đãng gõ từ trống tam giác đến trống đứng.

Cậu có phong thái lười biếng và kiêu ngạo, nửa bên mặt chìm trong bóng tối làm tăng thêm vẻ sắc bén của cậu.

Đồng thời tỏa ra ánh sáng như thể có thể xuyên thấu vũ trụ.

Giản Sanh cùng mọi người nhìn chăm chú, bỗng nhiên bị Lam Lôi Lôi kéo đi: “Tớ dẫn cậu đi đàn piano.”

Cô rời khỏi ánh mắt, thân hình hòa vào sau lưng hai cô gái. Làm lỡ mất ánh mắt của chàng trai ngồi phía sau mặt trống.

Các nhạc cụ trong phòng học âm nhạc đều được mở cửa cho các học sinh sử dụng trong giờ học, phòng có camera giám sát, học sinh có thể sử dụng tự do trước hoặc trong giờ học, nếu có hư hỏng thì tự bồi thường.

Các nữ sinh đều đi xem trai đẹp nên khu vực đàn piano không có ai.

Lam Lôi Lôi dẫn Giản Sanh đến ngồi xuống.

“Sanh Sanh, cậu biết đàn piano không?”

Giản Sanh đáp: “Chỉ biết một chút thôi.”

Thời còn học tiểu học, mẹ Giản Sanh đã cho cô học piano trong nửa năm. Nhưng cô không có hứng thú và cũng không có nhiều tài năng nên cuối cùng không theo học nữa.

Lam Lôi Lôi nói: “Haha, không sao đâu, tớ học đến cấp 10 piano rồi, có thể dạy cậu.”