Chương 21: Tôi nhặt được thì là của tôi

Giản Sanh cầm ly nước chen qua đám đông đi về phía phòng nước.

Cảm thấy mình sắp hắt xì, cô vội lấy giấy từ trong túi ra.

Lúc ngẩng đầu lên thì thấy từ hành lang bên kia Hứa Châu Thiên đang nhận phong thư màu hồng từ tay một nữ sinh, một đám nam sinh vây quanh, nét mặt ai nấy đều hiện lên sự hứng thú và kích động.

“Hắt xì.” Giản Sanh vẫn hắt xì.

Cô xoa xoa cái mũi, thu hồi ánh mắt đi vào phòng lấy nước.

Hứa Châu Thiên mở phong thư của nữ sinh ngay tại chỗ, mặc dù không đọc ra thành lời nhưng khi đọc xong cậu lười biếng nói: “Cảm ơn.”

“Chữ viết khá đẹp. Nhưng mà lần sau đừng viết nữa.”

Cậu nhướng mày: “Trước tiên hãy nhận giải thưởng trong cuộc thi viết sáng tạo rồi lại viết cho tôi.”

Tiết thứ hai là giờ Vật lý, là tiết của giáo viên chủ nhiệm.

Tuy nhiên Lam Lôi Lôi không thể kìm chế máu hóng hớt, lén lút dùng điện thoại dưới bàn gửi tin nhắn QQ cho Trương Kiếm về chuyện vừa rồi.

Ban đầu cô định hỏi Triệu Thần Vũ, nhưng cậu ta nói mình phải chăm chú nghe giảng không thèm để ý đến cô.

“Nữ sinh đó suýt thì ói máu! Mặt thì tím tái, hai chân như bị điện 2 triệu volt đánh trúng, có thể ngửi thấy mùi khét.”

“...”

Lam Lôi Lôi gửi ba dấu chấm sau khi gửi tin nhắn, không khỏi nói thêm: “Thật là thảm hại.”

“Tội nghiệp cho chị gái đó quá.”

Có lẽ vì tác dụng phụ của thuốc cảm chưa qua, Giản Sanh khi chép những ký hiệu trên bảng vào sổ tay cảm thấy tay mình rất nặng, từng nét vẽ đều không xuôi, từ trong hộp bút lấy ra cục tẩy để xóa đi.

Do không cầm chắc được nên cục tẩy rơi xuống và lăn đến bàn bên, dưới ghế của Hứa Châu Thiên.

Giản Sanh siết chặt cây bút trong tay.

Kể từ khi Hứa Châu Thiên biết cô đã nói dối cậu hôm chiều thứ 2, mấy ngày qua rất lạnh lùng với cô.

Cô nghĩ giờ nhờ cậu giúp nhặt chắc cũng không để ý đến mình.

Giản Sanh quyết định để lát nữa tự mình đi nhặt.

Bỗng nhiên thấy cậu quay đầu lại.

Giản Sanh ngẩn ra.

Hứa Châu Thiên nhìn xuống dưới ghế, nghiêng người đưa cánh tay xuống giúp cô nhặt cục tẩy lên.

Giản Sanh định nói lời cảm ơn thì thấy thấy cậu nhặt xong rồi không có ý định đưa lại cho cô, mà chỉ tùy ý đặt lên bàn của mình.

Chân dài của cậu lại duỗi ra bên ngoài một phần lớn.

Giản Sanh không hiểu cậu đang có ý gì. Trong lúc đang học nên cô không tiện hỏi.

Một lúc sau một tờ giấy được ném qua. Lần này cũng trúng ngay vào khe quyển sổ tay của cô.

Giản Sanh nén cơn bực dọc cầm tờ giấy lên xem.

“Cho tôi?”

Giản Sanh không biết nói gì. Sao cậu ta lại hiểu thành như vậy?

Cô liếc nhìn lên trên bảng, cầm bút viết lên giấy: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

“Chỉ là vô tình rơi qua đó thôi.”

Sau khi viết xong Giản Sanh không biết làm sao để gửi lại, giờ cô không ngồi ngay trước bàn của Hứa Châu Thiên nữa, còn có một lối đi ngăn cách, có thể sẽ ném không chính xác, với lại sợ bị giáo viên nhìn thấy.

Thôi thì bỏ đi. Truyền giấy trong giờ học thật là nhàm chán.

Giản Sanh từ bỏ ý định làm rõ với Hứa Châu Thiên, chỉ là một cục tẩy mà thôi. Nếu cậu ấy không muốn trả lại thì cô có thể mua một cái mới ở cửa hàng sau giờ học.

Tờ giấy tạm thời để ở bên cạnh bàn, cô quay lại tập trung vào bài giảng.

Nhưng mà ai biết rằng cô vừa hoàn thành đánh dấu hiệu trên hình vẽ, liếc mắt cô nhìn thấy người bên kia bàn đã kéo chiếc ghế dựa ra sau, đưa tay ra một cách thô lỗ và dữ dội lấy tờ giấy từ trên bàn của cô.

Tay của cậu thực sự dài cùng với chiều cao vượt trội.

Ngay dưới mí mắt của giáo viên, cậu lén lút lấy tờ giấy mà không bị phát hiện.

Tờ giấy là Hứa Châu Thiên xé ra từ sổ nháp. Hiện tại trên giấy có thêm hai hàng chữ nhỏ.

Mỗi chữ một nét, ngay ngắn, xinh xắn với một chút dễ thương, tạo sự tương phản rõ rệt với chữ viết cẩu thả, sắc sảo của cậu.

Hứa Châu Thiên nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc lâu.

Mưa vẫn tiếp tục rơi không biết khi nào mới dừng.

Cửa sổ bên này đóng kín, trên kính có những vệt nước còn sót lại.

Sau khi Giản Sanh có được nửa tiết yên tĩnh mới nhận được tờ giấy từ Hứa Châu Thiên.

Phản hồi một cách kiêu ngạo, theo cách của Giản Sanh là không nói đạo lý: “Tôi nhặt được thì là của tôi.”