Chương 20: Mê Hứa Châu Thiên thật là một tai họa

Bên ngoài phòng vệ sinh, đầu tiên là tiếng nước chảy, bên trong có hai bạn nữ đang trò chuyện.

“Cậu đã xem bài viết trên diễn đàn trường chưa?”

“Chuyện gì cơ?”

“Chính là cái này, xem đi.”

“Có một nữ sinh đã xăm tên Hứa Châu Thiên lên tay bị giáo viên phát hiện không biết cuối cùng sẽ xử lý thế nào.”

“Xăm tên... gan thật lớn nha, sao cậu ta có thể làm vậy, nghe đã thấy đau rồi.”

“Đúng vậy.”

“Xem ra mê Hứa Châu Thiên thật là một tai họa.”

“Hiện tại cũng chỉ có Tôn Tuyết Ngưng là ngoại lệ, đã làm bạn gái của Hứa Châu Thiên hai tháng.”

“Tôn Tuyết Ngưng là kẻ tàn nhẫn, trước đây điểm thi không bao giờ vào top 100, vì Hứa Châu Thiên mà đã nỗ lực để vào top 3.”

“Tớ nghe nói Hứa Châu Thiên đã từng dạy kèm cậu ta ngoài giờ nên cậu ta mới có thể thi tốt như vậy.”

Một tiếng “vù” phát ra từ bồn cầu làm cho tiếng ồn ào bên ngoài bị nhấn chìm, Giản Sanh cảm thấy yên tĩnh hơn.

Sau đó cô mở cửa và ra ngoài từ phòng vệ sinh nhỏ.

Hai cô gái vẫn đứng trước gương, một người đang chỉnh lại bảng tên trên ngực trái.

Nhìn thấy Giản Sanh qua gương, cả hai đều tự động im lặng.

Giản Sanh rửa tay xong đeo balo và rời khỏi.

“Cô ấy xinh đẹp quá, là lớp nào vậy?”

“Lớp 11A1? Nghe nói lớp họ có một học sinh mới cực kỳ xinh đẹp.”

...

Do đã uống thuốc nên Giản Sanh cảm thấy buổi sáng trong giờ học đầu tiên rất buồn ngủ và không thể tập trung.

Đợi đến chuông báo hết giờ vang lên, cô gục đầu xuống bàn và ngủ thϊếp đi. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy ai đó nói “đừng mở cửa sổ.”

Một lúc sau trưởng nhóm bắt đầu thu bài tập. Giờ trước là môn Toán, giáo viên đã ra hai bài tập về hàm số lượng giác.

“Cậu sao lại lợi dụng lúc Hứa Châu Thiên không có ở đây lén lút lục soát bàn của cậu ấy?”

“Nguyên Bảo, cậu có bệnh à! Tôi đang thu bài tập! Hứa Châu Thiên chính miệng bảo tôi lấy!”

“Giải thích là che giấu, trưởng nhóm.”

“Bệnh tâm thần!”

Tiếng ồn ào bên tai rất lớn, trưởng nhóm thu bài tập của Giản Sanh thì cô cũng đã tỉnh dậy.

“Bạn mới, nộp bài tập đi.” Trưởng nhóm của nhóm họ là một cô gái tóc ngắn.

Giản Sanh đáp “Ừ” và lấy quyển bài tập từ trong sách Toán ra đưa cho cô ấy.

...

Trên hành lang có một nhóm nam sinh đang tụ tập lại.

Triệu Thần Vũ đội một chiếc mũ hip-hop màu sáng che nửa mặt, ở trên mặt đất thực hiện vài động tác nhảy, rồi là một động tác quay 360 độ đầy ấn tượng.

Trương Kiếm đứng bên cạnh thổi huýt sáo, bầu không khí càng trở nên sôi động.

Hứa Châu Thiên đứng dựa vào lan can, dáng vẻ lười biếng, tuy cũng đang xem nhưng vẻ mặt lại hờ hững, như không có chuyện gì liên quan đến mình.

Mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng, nhỏ hơn lúc 8 giờ, mưa phùn nhẹ. Thỉnh thoảng vài giọt mưa bay vào trong dính lên tóc đen dày của cậu.

Sau khi thực hiện hai động tác, mũi Triệu Thần Vũ đã đổ mồ hôi.

“Ngầu quá, anh Vũ.” Trương Kiếm vỗ tay khen ngợi.

Triệu Thần Vũ nhận lấy nước từ tay một bạn nam khác uống một vài ngụm.

“Đến lượt cậu đó, Hứa Châu Thiên.” Triệu Thần Vũ nói.

Hôm nay trời mưa, hai sân bóng rổ gần đều ngoài trời nên không thể chơi bóng, họ chỉ có thể tụ tập ở đây để nhảy.

Hứa Châu Thiên nói: “Hôm nay bỏ qua đi.”

“Làm sao vậy, anh Thiên không có hứng thú sao?” Trương Kiếm cười tinh quái.

Lời vừa dứt, một nữ sinh cúi đầu mặt đỏ bừng nhanh chóng đi đến trước mặt Hứa Châu Thiên. Nữ sinh cầm trên tay một phong thư màu hồng.

Lập tức có vài nam sinh vỗ tay ủng hộ, không khí trở nên náo nhiệt lên.

Nói thật, số ít nữ sinh dám trực tiếp đưa thư tình cho Hứa Châu Thiên như vậy, đặc biệt là sau khi cậu từ chối một nữ sinh trên đài phát thanh.

“Hy vọng cậu có thể nhận lấy nó.” Nữ sinh ngẩng đầu dồn hết dũng khí, mặt đỏ như quả táo.

Tiếng ủng hộ càng lớn, một đám nam sinh trên hành lang đều ồn ào, lớp 1 cũng có vài người cùng lớp ùa ra xem náo nhiệt.