Dù Lam Lôi Lôi nói không cần trả lại nhưng đó là với cô ấy. Trong mắt Hứa Châu Thiên, cậu không biết gói băng vệ sinh là do Giản Sanh mua cho Lam Lôi Lôi và cô cũng không tiện giải thích.
Vì vậy vẫn phải trả tiền.
Giản Sanh còn chưa nghĩ ra cách mở lời với Lam Lôi Lôi về việc này, chín đồng tám không nhiều không ít, dự định về nhà rồi sẽ nhắn cho Lam Lôi Lôi trên QQ.
Tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên, thầy giáo nói tan học, trong lớp vang lên tiếng kéo ghế và thu dọn cặp sách, nhiều học sinh nhanh chóng rời khỏi lớp.
Giản Sanh để ý thấy Hứa Châu Thiên ngồi ở bàn sau vẫn chưa rời khỏi.
Cô cúi đầu lục lọi trong cặp sách để tìm tiền lẻ. Cô gom đủ chín đồng tám còn dư ba đồng.
Sau khi đếm lại một lần nữa để xác nhận số tiền, cô quay người lại đặt tiền lên bàn của Hứa Châu Thiên.
“Hửm?” Hứa Châu Thiên đang kéo khóa cặp sách ngẩng đầu nhìn cô.
Giản Sanh nói: “Đây là để trả cho cậu.”
“Là tiền ở cửa hàng tạp hóa.”
Hứa Châu Thiên đặt cặp sách lên bàn, đứng dậy một cách lười biếng: “Tôi chưa bao giờ cầm tiền mặt.”
“Phiền phức.”
“Nhưng tôi không biết dùng cách khác để trả lại cậu.” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên nhếch môi: “Không biết sao?”
Cậu hơi cúi người, giọng nói nhẹ nhàng: “Cho tôi số QQ của cậu đi.”
“Vậy là xong rồi.”
Trên bàn cơm có năm món mặn và một món canh, khá phong phú.
Hình như là Phó Yên Hồng đã đặc biệt nỗ lực nấu những món ngon để chúc mừng hai đứa trẻ chuyển vào trường Trung học Tam Trung.
“Trước đây con còn buồn bực, mẹ, ăn những món này của mẹ, con bỗng thấy việc chuyển vào trường Trung học Tam Trung cũng không tồi nhỉ?” Lý Văn Dương là người ăn nhanh nhất trong bốn người, ăn rất ngon miệng.
Thường thì Phó Yên Hồng không dễ dàng làm sườn xào chua ngọt hay tôm hấp gì đó.
Phó Yên Hồng hỏi: “Buồn bực? Trường Trung học Tam Trung là trường tốt như vậy, sao lại buồn khi chuyển vào?”
Lý Văn Dương đáp: “Cũng bởi vì lớp của con có một tên mắt hột đậu khá phiền phức.”
“Mắt hột đậu?”
“Đúng vậy, tên đó ngồi trước con.” Lý Văn Dương nói.
Cậu thật xui xẻo, lớp 14 chỉ còn một chỗ cuối cùng, vị trí đó ở phía sau Lâm Phi.
Cậu muốn chuyển chỗ khác nhưng giáo viên không cho phép, nói rằng một hàng sắp xếp đều đặn, nếu cậu chuyển sang hàng khác thì sẽ rất lạc lõng, ảnh hưởng đến hình thức lớp học.
Phó Yên Hồng gắp cho cậu một miếng sườn: “Vào trường mới và lớp học mới hãy hòa hợp với các bạn trong lớp, hòa thuận là quan trọng nhất, biết không?”
Lý Kiệt nhìn về phía Giản Sanh: “Còn con, Sanh Sanh, vào lớp mới có thích nghi được không?”
Giản Sanh nghĩ đến Hứa Châu Thiên ngồi sau lưng mình, nhưng nhanh chóng nghĩ đến Lam Lôi Lôi rồi trả lời: “Cũng khá tốt ạ.”
Lý Kiệt nói: “Thích nghi là tốt rồi, chất lượng giảng dạy của giáo viên ở trường TH Tam Trung chắc chắn phải tốt hơn ở trường Phụ Trung chứ?”
“Cũng tương đương ạ.” Giản Sanh nói.
Phó Yên Hồng cười một chút: “Không biết Tiểu Sanh chúng ta vào trường TH Tam Trung có còn có thể đứng đầu không nhỉ, trường TH Tam Trung có nhiều học sinh giỏi hơn trường Phụ Trung nhiều.”
Lý Văn Dương định nói “Vậy thì chắc chắn không thể đứng đầu rồi”, cậu là học sinh kém cũng biết trường Trung học Tam Trung giỏi cỡ nào, nhưng bỗng nhớ đến cảnh cái tên kiêu ngạo đứng trên bục phát biểu.
“Thi, chị, ở trường Trung học Tam Trung em cũng phải đứng đầu.” Lý Văn Dương tự tin nói.
“Cái miệng lớn thế, sao không tự đi thi, tưởng rằng đứng đầu dễ lắm hả? Trường Trung học Tam Trung không giống như trường Phụ Trung đâu.” Phó Yên Hồng dùng đũa gõ vào bát của Lý Văn Dương.
Lý Kiệt gật đầu: “Những thủ khoa mấy năm trước đều ở trường Trung học Tam Trung.”
...
Bữa trưa kết thúc, Giản Sanh trở về phòng đọc sách.
Gần đến giờ ngủ trưa cô chuẩn bị nằm nghỉ một chút. Nằm trên giường Giản Sanh cầm điện thoại lên.
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, cô soạn xong tin nhắn để nhắc Lam Lôi Lôi trả lại số tiền chín đồng tám, vào khung chat QQ nhưng mãi không gửi được.
Cô luôn cảm thấy hôm nay mới là ngày đầu tiên gặp Lam Lôi Lôi, cô ấy rất thân thiện với cô, không biết gửi tin nhắn này có khiến Lam Lôi Lôi cảm thấy cô keo kiệt không.
Giản Sanh vặn tóc, nghĩ thôi, cũng không cần phải vậy.
Chỉ là chín đồng tám mà thôi, không sao cả.
Giản Sanh để điện thoại xuống nằm nghiêng trên gối.
Lúc nhắm mắt lại bỗng nhiên nhớ đến việc Hứa Châu Thiên hỏi cô số QQ vào buổi trưa.
Có gió thổi rèm cửa bị bay lên.
Ánh sáng mặt trời bị những chiếc lá ngoài cửa sổ cắt thành những tia sáng nhỏ.
“Tôi không có QQ.” Giản Sanh nói.
“Chắc chắn không?” Hứa Châu Thiên cười nói.
“Ừ.”
Cô khi đó không nói thêm gì nữa, đeo ba lô và rời đi.
Số tiền chín đồng tám vẫn nằm trên bàn của cậu.
Giản Sanh trở mình xua tan suy nghĩ từ từ chìm vào giấc ngủ.