Chương 14

Tiết ngữ văn vẫn đang tiếp tục, Giản Sanh không ngờ rằng không lâu sau khi gửi mảnh giấy cho Hứa Châu Thiên, thầy Chân Đào nói: “Bây giờ thầy muốn hai bạn học đứng lên trả lời câu hỏi, câu nào trong bài “Thanh Thanh Chậm” các em thích nhất, hoặc câu nào có ý thơ nhất.”

Thầy mỉm cười ánh mắt liền hướng về phía Giản Sanh.

“Bạn học mới đứng lên trả lời đi.” Trong lớp nhiều ánh mắt đều nhìn về phía Giản Sanh.

Những tia sáng nhẹ nhàng chiếu lên cô gái tỏa ra một chút hào quang. Cô có làn da trắng, dáng người mảnh mai, bóng dáng trong ánh sáng mặt trời hiện lên rõ nét, tay cầm sách ngữ văn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của thầy giáo: “Em thích nhất câu, tam ly hai ngọn đạm rượu, sao địch hắn muộn phong cấp.”

Giọng nói của cô không hoàn toàn phù hợp với vẻ ngoài, có phần mềm mại, nhẹ nhàng và dễ nghe.

“Tại sao?” Chân Đào hỏi.

Hôm nay đã học hai tiết, hai tiết trước tiến độ nhanh hơn so với trường cũ, nhưng tiết ngữ văn thì chậm hơn một chút, bài thơ này cô đã học qua.

Cô trả lời: “Em thấy câu này rất có sức gợi cảm, từ một góc độ khác thể hiện tâm trạng của Lý Thanh Chiếu lúc đó, nỗi buồn và đau khổ. So với cách biểu đạt trực tiếp như lạnh lẽo, tịch mịch, bi thương thì câu này có nhiều ý vị hơn.”

“Nói rất đúng, rất tinh tế!” Ngay lập tức có một học sinh nam khen ngợi trước cả thầy giáo còn tiện vỗ tay.

Chân Đào nhíu mày nhìn về phía cậu nam kia: “Bạn Nguyên Bào, có vẻ như em rất có ý kiến về bài thơ này? Vậy em cũng đứng lên trả lời đi, em thích câu nào trong bài này nhất?”

Có bạn học cười ra tiếng.

Thấy Giản Sanh vẫn ngoan ngoãn đứng đó, Chân Đào nói: “Ngồi xuống đi bạn học mới, câu trả lời của em rất tốt.”

Giản Sanh ngồi xuống ghế.

“Nhanh lên, sao lúc nãy lại nhiệt tình thế?” Chân Đào thấy Nguyên Bào đứng im không nói gì, nhíu mày nói.

Nguyên Bào gãi đầu lầm bầm: “Câu nào em cũng không thích.”

“Cái gì?”

Nguyên Bào đứng thẳng lên, không biết ngượng ngùng nói: “Thưa thầy, thực ra em thích một bài thơ khác của Lý Thanh Chiếu, cái gì đó, ừm... nhớ không ra tên rồi, đại khái là... một nỗi nhớ, hai chỗ buồn rầu...”

Nguyên Bào với vẻ mặt say sưa lại có chút không đứng đắn: “Đặc biệt là câu, tình này không cách nào xóa bỏ, mới hạ mí mắt, đã lên trong tâm.”

Không khí im lặng.

“Ha ha.”

Một bạn nam cười trước tiên không chút kiêng dè. Người cười là Hứa Châu Thiên ngồi phía sau Giản Sanh.

Cả lớp ngay lập tức cười vang, không khí trở nên sôi động. Nhiều học sinh đang có dấu hiệu ngủ gục đã bị tiếng cười làm tỉnh lại.

Chân Đào không thể kiềm chế được sự tức giận, lấy một viên phấn ném về phía Nguyên Bào: “Sau giờ học phải chép bài Thanh Thanh Chậm mười lần cho tôi!”

“Đừng cười nữa, cười cái gì mà cười!”

Đợi đến khi tiết ngữ văn kết thúc, Lam Lôi Lôi ở bàn phía trước quay lại: “Giản Sanh, cậu có muốn đi ra cửa hàng tạp hóa không?”

Giản Sanh không có thói quen ăn vặt trong giờ ra chơi, nhưng vì cô mới chuyển đến trường nên muốn ra ngoài làm quen với môi trường một chút. Cô gật đầu với Lam Lôi Lôi.

Đột nhiên hai người nghe thấy âm thanh của cái gì đó bị bóp méo, Giản Sanh và Lam Lôi Lôi đều ngạc nhiên quay lại nhìn.

Hứa Châu Thiên có vẻ như đã uống cạn chai nước chanh C trong tay sau đó bóp méo chai, không biết sao cậu ta lại có sức mạnh lớn như vậy, rồi ném cái chai vào thùng rác ở góc cuối lớp học.

Cậu ném rất chính xác, mặc dù khoảng cách khá xa nhưng chai đã rơi đúng vào trong thùng rác.

“Cậu sẽ quen với những chuyện như thế này thôi.” Lam Lôi Lôi ghé vào tai Giản Sanh: “Đại ca thích tỏ ra ngầu lòi.”

Trên đường đến cửa hàng tạp hóa, Lam Lôi Lôi hỏi: “Giản Sanh, cậu có QQ không?”

Giản Sanh đáp: “Có.”

“Vậy chúng ta kết bạn đi.” Lam Lôi Lôi nói.

Lam Lôi Lôi là người bạn đầu tiên mà Giản Sanh làm quen ở trường Tam Trung. Cô ấy nhiệt tình và thân thiện nên Giản Sanh tất nhiên không từ chối. Cô gật đầu và lấy điện thoại ra nói tên nick của mình.

Lam Lôi Lôi tìm thấy QQ của Giản Sanh, nhìn thấy avatar của cô: “Wow, avatar của cậu dễ thương quá, haha, là một con thỏ.”

Giản Sanh nói: “Ừm, vì tớ thuộc tuổi thỏ, bức hình này tớ thấy trên Weibo.”

Lam Lôi Lôi nói: “Vậy cậu lớn hơn tớ một chút, tớ tuổi rồng.”

“Con giáp bá đạo nhất.”

Giản Sanh cười: “Rồng thật sự rất bá đạo.”

“Thỏ thì dễ thương, tớ cũng thích thỏ.”

“Lớp chúng mình có nhiều người thuộc tuổi thỏ, tớ thì đi học sớm hơn so với các bạn cùng tuổi.” Lam Lôi Lôi giải thích.

Cô thêm Giản Sanh vào danh sách bạn bè và nói: “Tớ sẽ thường xuyên cập nhật trạng thái, cậu nhớ like nhé.”

Giản Sanh gật đầu.