Chương 11

Hứa Châu Thiên lấy sách Sinh học từ trong ngăn bàn ra và ném lên bàn.

Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy phía trước là một đầu tóc đen tròn trịa, buộc đuôi ngựa, tóc con kẹp gọn gàng sau tai trắng nõn. Cổ dài, lưng nhỏ nhắn.

Hứa Châu Thiên nhìn thêm vài giây rồi thu lại ánh mắt, cầm lấy chiếc bút máy bạc trên bàn và xoay nhẹ.

Khi đến trường mới, không chỉ cần làm quen với lớp học mới mà còn phải thích nghi với các thầy cô giảng dạy mới.

Tiết học đầu tiên tiếp xúc là với giáo viên môn Sinh học của trường.

Giản Sanh nhận thấy tiến độ giảng dạy ở đây nhanh hơn hai tiết so với trường cũ, may mắn là cô có thói quen học trước nên cảm thấy cũng không quá khó khăn.

Sau tiết học đầu tiên, Giản Sanh do dự một chút, dùng đầu bút chọt chọt vào một bạn gái ngồi phía trước.

Lam Lôi Lôi quay đầu lại.

“Chào bạn, cho mình hỏi bạn có thời khóa biểu không? Có thể cho mình mượn để sao chép được không?” Giản Sanh hỏi.

“Có.” Lam Lôi Lôi trả lời: “Đợi chút nhé.”

Giản Sanh gật đầu.

Lam Lôi Lôi tìm ra ảnh thời khóa biểu trong điện thoại và đưa cho Giản Sanh.

“Cảm ơn.” Giản Sanh nhận lấy và mở sổ tay ra sao chép.

Chép xong Giản Sanh cảm thấy Lam Lôi Lôi hình như đang nhìn mình, cô ngẩng đầu lên thì lập tức quay mắt đi.

“Anh Thiên, có người tìm!” Một giọng nam hét lên.

Giản Sanh vô thức nhìn qua.

Cậu bạn ngồi sau cô lười biếng đứng dậy đi ra ngoài cửa lớp.

Giản Sanh không để ý nhiều lại tiếp tục cúi đầu viết.

Lam Lôi Lôi không nhịn được mà bắt đầu trò chuyện với cô: “Ê, bạn mới, mình tên là Lam Lôi Lôi.”

Giản Sanh ngẩng đầu lên mỉm cười.

“Rất vui được gặp cậu.” Lam Lôi Lôi nói.

“Cũng rất vui được gặp cậu.” Giản Sanh đáp lại.

Trước đó Giản Sanh đứng trên bục giảng có vẻ hơi lạnh lùng, nhìn không dễ gần, không ngờ thực ra cô lại khá hiền lành, Lam Lôi Lôi ngay lập tức cảm thấy gần gũi và nói: “Tên của mình cũng đặc biệt như của cậu.”

Giản Sanh lật sổ tay sang trang khác và viết ba chữ “Lam Lôi Lôi” lên đó: “Có phải như thế không?”

“Đúng đúng!” Lam Lôi Lôi gật đầu.

“Thực sự rất đặc biệt.” Giản Sanh nói.

“Anh Thiên, có chơi bóng rổ không!” Đột nhiên nghe thấy một giọng nói rất lớn.

Giản Sanh và Lam Lôi Lôi đồng loạt quay đầu lại, Hứa Châu Thiên vẫn đứng ở cửa lớp, một tay cắm vào túi quần, dáng người rất cao, cậu đang trò chuyện với một bạn nam lớp khác, người hỏi là một bạn nam khác.

“Bây giờ không chơi, tiết học sau.”

Quay đầu lại Lam Lôi Lôi kéo tay Giản Sanh: “Này, bạn mới, cậu biết không.”

“Biết gì?”

“Người ngồi sau cậu là đại ca lớn của trường chúng ta.”

“Cậu ấy tên là Hứa Châu Thiên.”

“Cậu nói cậu ấy tên gì?” Giản Sanh hỏi.

“Hứa Châu Thiên, sao, có bị dọa không?” Lam Lôi Lôi cười: “Ở trường cũ của cậu, chắc cũng đã nghe nói về cậu ấy rồi.”

Không chỉ là bị dọa...

Giản Sanh siết chặt tay cầm bút.

Cậu ấy sao lại là Hứa Châu Thiên.

Cái người luôn đứng đầu toàn trường trong tất cả các năm.

“Ha ha ha ha, biểu cảm của cậu thật sự bị dọa rồi đúng không, không sao đâu, dù sao cậu chỉ tạm thời ngồi ở đây, khi Triệu Thần Vũ đến, cậu sẽ không phải căng thẳng nữa đâu.”

Lam Lôi Lôi bỗng cảm thấy Giản Sanh thật dễ thương: “À, Triệu Thần Vũ là lớp trưởng của lớp mình.”

“Cậu ấy và Hứa Châu Thiên là bạn từ lâu, hai người rất thân.”

“Đúng rồi, cậu ấy còn là thanh mai trúc mã của mình nữa.”

Cho đến tiết học thứ hai, Giản Sanh vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được sự thật này.

Nhưng cô đã có thói quen tập trung trong giờ học, tiết học thứ hai là tiết Toán, tiến độ cũng nhanh hơn một chút so với trường cũ, Giản Sanh không thể không tập trung.

Giữa giờ khi Giản Sanh đang ghi chép, chân có hơi di chuyển và vô tình va phải một cái chân làm cô hơi ngẩn ra.

Người ngồi sau có vẻ chân quá dài không đủ chỗ để đặt dưới bàn, nhiều phần kéo dài ra dưới ghế của cô.

Cô đυ.ng phải đối phương cũng không có ý định rút chân lại.

Giản Sanh nắm bút chặt hơn, chỉ có thể đẩy ghế về phía trước một chút.

Sau tiết học thứ hai là buổi lễ chào cờ thường lệ vào sáng thứ 2.

Hôm nay trời đẹp, ánh sáng ấm áp chiếu vào hành lang, ánh sáng chia thành từng chùm chiếu xuống, học sinh các lớp nhanh chóng lấp đầy hành lang, khuôn mặt ai nấy đều tỏa sáng.

Giản Sanh cùng Lam Lôi Lôi đi ra sân thể dục.

Đột nhiên một bạn nam đi ngang qua Giản Sanh thổi một tiếng huýt sáo, Giản Sanh quay đầu nhìn, bạn nam đó cười tươi nói: “Chào bạn mới, tớ tên là Nguyên Bào, cậu có thể gọi tôi là Nguyên Bảo.”

“Ye beo yo!” Cậu hét to lên với âm điệu Hàn Quốc.

Giản Sanh có chút ấn tượng với bạn nam này, sáng nay khi cô đến gặp Trương Tú Anh đã thấy bạn nam này bị Trương Tú Anh mắng trong văn phòng.

Sau khi Nguyên Bào giới thiệu xong thì quay sang cùng một bạn nam khác đùa giỡn chạy đi, Lam Lôi Lôi kéo tay Giản Sanh: “Đừng quan tâm đến cậu ấy, cậu biết không, cậu ta còn có một biệt danh khác.”

“Gì vậy?”

“Vương tử thư tình.” Lam Lôi Lôi nói: “Cậu ta vừa thấy học sinh nữ nào đẹp là không thể rời mắt, lớp chúng ta có hai mươi ba bạn nữ, đã có hai mươi người bị cậu ta viết thư tình, tình cảm quá lộ liễu.”

Giản Sanh cảm thấy khá ngạc nhiên.

“Nhưng không có bạn nữ nào để ý đến cậu ta, haha.” Lam Lôi Lôi bật cười.

Giản Sanh cũng cười theo.