Chương 6

Nàng ấy không dám khóc lớn, chỉ có thể nức nở khe khẽ, trong tiếng khóc vừa có sự nhẫn nhịn lại vừa có nỗi tuyệt vọng.

Thế nhưng, dù đã cố nén tiếng, tiếng khóc của nàng ấy vẫn kinh động đến người bên ngoài.

“Ngọc Vi tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?”

Ngọc Vi giật mình ngẩng đầu, nén lại cơn đau như dao cắt trong lòng, nhanh chóng giấu bàn tay đang nắm chặt của tiểu thư vào trong chăn, cả cành hồng mai và chiếc lò sưởi cũng được giấu cùng. Sau đó, nàng ấy cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh: “Không có gì, Thiếu phu nhân ngủ rồi.”

Bên ngoài im lặng một lát rồi lại có tiếng nói: “Trời lạnh thế này, Thiếu phu nhân lại đang bệnh, sao lại mở cửa sổ chứ, để nô tỳ vào đóng lại.”

Tiếng nói vang lên cùng lúc với tiếng bước chân đang đến gần. Ngọc Vi vội vàng đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng đặt Thẩm Vân Thương nằm ngay ngắn trên gối, một bên bình tĩnh đắp lại chăn cho nàng, một bên đáp: “Ừ, đóng lại đi.”

“Thiếu phu nhân thích ngắm hồng mai trong tuyết đầu mùa, nên mới mở cửa sổ một lát. Giờ người ngủ rồi thì nên đóng lại thôi.”

Cùng lúc đó, một nha hoàn áo xanh xuất hiện bên cửa sổ. Nàng ta nhìn vào trong, thấy Ngọc Vi đang hầu hạ Thẩm Vân Thương ngủ, không có gì khác thường, lúc này mới thu lại ánh mắt rồi đóng cửa sổ lại.

Khi cánh cửa sổ vừa khép lại, một hàng lệ nữa lại lăn dài trên má Ngọc Vi.

Nhắc đến tiểu thư, ai mà không nói một câu mệnh tốt.

Là con gái của một thương nhân lại được gả vào làm chính thất cho đích trưởng tử của một thế gia vọng tộc, vừa được tôn quý, vừa được yêu thương, phúc khí ngút trời, vinh quang vô hạn. Nhưng sự thật lại là, ngay cả khi tiểu thư qua đời, cũng không thể lập tức báo tang.

Ngọc Vi buông rèm sa xuống, nhìn gương mặt trắng bệch ấy lần cuối, rồi lau khô nước mắt, quay người vội vã bước ra ngoài.

Tin tiểu thư qua đời không thể giấu được lâu, nàng ấy phải ra khỏi phủ trước khi có người phát hiện, nếu không, e là nàng ấy sẽ không ra được nữa.

Cơn bệnh lần này của tiểu thư đến quá kỳ lạ. Trước đó, cô gia... à không, Thôi đại công tử đã không chỉ một lần dò xét tiểu thư, tuy tiểu thư không biết rốt cuộc hắn ta muốn gì, nhưng chung quy cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì với họ.

Miếng ngọc bội này là do phu nhân đưa cho tiểu thư vào đêm trước khi xuất giá. Bây giờ phải xử lý như thế này, xem ra đằng sau nó còn có ẩn ý sâu xa nào đó.

Nhưng tất cả những điều này đều không còn liên quan đến nàng ấy nữa. Người chết như đèn tắt, tiểu thư đã đi rồi, cho dù Tân đế có đang lợi dụng tiểu thư để toan tính điều gì đi chăng nữa, thì cũng đều trở nên vô dụng.

Ngọc Vi đứng trước cổng phủ, ngoảnh đầu nhìn lại tấm biển hiệu treo cao, trong mắt loé lên một tia căm hận và quyết tuyệt.