Chương 2

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu ngón tay khẽ động, chẳng rõ là muốn đón lấy một bông tuyết, hay muốn chạm vào đóa hồng mai kia. Nhưng cuối cùng, vì kiệt sức mà bàn tay nàng đành buông thõng xuống.

Bóng váy màu xanh khẽ lướt, có người vội vã bước tới, quỳ một gối bên giường, đỡ lấy bàn tay đang buông thõng vô lực ấy rồi khẩn thiết gọi: “Tiểu thư.”

Nữ tử rũ mắt nhìn xuống, gắng gượng nở một nụ cười an ủi: “Ngọc Vi.”

“Nô tỳ có mặt.” Ngọc Vi cẩn thận đặt bàn tay lạnh ngắt của tiểu thư lên chiếc lò sưởi tay vừa mới thay, giọng nói dịu dàng: “Tiểu thư, để nô tỳ đi hái cho người một cành hồng mai.”

Nàng ấy đã hầu hạ bên cạnh tiểu thư từ nhỏ, nên hiểu rõ lúc này tiểu thư muốn gì nhất.

Đó chính là nỗi chấp niệm của tiểu thư.

Người đời đều nói Vân Thương tiểu thư của Thẩm gia ở Giang Nam thật tốt số, chỉ qua một lần gặp gỡ đã khiến trưởng tử Thôi Cửu Hành của Thôi gia, một gia tộc lớn ở Nghiệp Kinh, nhất kiến chung tình. Sau đó là tam thư lục lễ, kiệu tám người khiêng, khiến bao người phải ghen tị.

Thế nhưng, chỉ có nàng ấy biết, mấy năm qua tiểu thư đã phải chịu bao nhiêu khổ tâm.

“Ngọc Vi.” Thẩm Vân Thương khó nhọc đưa tay ngăn Ngọc Vi lại. Ngọc Vi liền hạ thấp người xuống, nắm lấy bàn tay ấy: “Tiểu thư, người cứ căn dặn.”

Nhưng Thẩm Vân Thương lại im lặng rất lâu không nói.

Ngọc Vi dường như cảm nhận được điều gì, hốc mắt mỗi lúc một đỏ hoe.

“Đến lúc rồi.” Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng Thẩm Vân Thương thì thầm.

Ngọc Vi không thể kìm nén được nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, nức nở nói: “Tiểu thư.”

Thẩm Vân Thương muốn đưa tay lau nước mắt cho nàng ấy để an ủi, nhưng lúc này nàng thực sự không còn chút sức lực nào nữa. Đầu ngón tay run rẩy một lúc rồi đành bất lực buông xuôi, nàng nói: “Ngươi lấy miếng ngọc bội dưới gối ta ra đây.”

Ngọc Vi lau nước mắt, rồi đưa tay lấy ra miếng ngọc bội dưới gối.

Thẩm Vân Thương nhìn miếng ngọc bội trong lòng bàn tay Ngọc Vi, bên tai lại vang lên lời dặn dò trang trọng của mẫu thân khi gọi nàng đến từ đường vào ngày xuất giá.

“Thương Thương, con quỳ xuống. Mẫu thân sẽ trao cho con một vật vô cùng quan trọng tại nơi này.”

“Những lời tiếp theo mẫu thân nói, con nhất định phải ghi nhớ từng chữ, không được quên. Miếng ngọc bội này, con phải cất giữ cho thật cẩn thận, tuyệt đối không được làm mất. Nhưng cũng không được để người khác nhìn ra nó quan trọng với con đến mức nào.”