Trưa nay, cảnh tượng hỗn loạn trước cửa bà ấy cũng nhìn thấy cả, chỉ không ngờ là trong nhà vẫn còn hai đứa nhỏ.
Bà ấy nghĩ, thà đưa tụi nhỏ đến bệnh viện còn hơn để chúng chạy lung tung, dù sao có cha trông nom cũng yên tâm hơn.
Vì vậy, bà ấy dặn dò kỹ lưỡng với em trai mình. Nhã Khanh và Lạc Kỳ Kỳ cùng ngồi lên xe tải nhỏ của cửa hàng tạp hoá, đi thẳng đến bệnh viện thị trấn Tây Lý.
Tây Lý trấn cách thôn Lý Gia chỉ hơn bốn cây số, đi xe đạp khoảng hai mươi phút, đi xe còn nhanh hơn. Em trai bà chủ tên là Tôn Vĩnh Hòa, vừa chọc đùa hai đứa trẻ vài câu thì đã đến nơi.
Tôn Vĩnh Hòa rất nhớ lời dặn của chị gái, sau khi đậu xe ở bệnh viện, đích thân dắt hai đứa nhỏ vào trong tìm người.
Tây Lý dù chỉ là thị trấn, nhưng nằm sát thành phố T, bao quanh là mười mấy thôn lớn nhỏ, rất đông đúc, thịnh vượng hơn cả huyện lỵ quê cũ của họ. Vì thế, bệnh viện Tây Lý cũng không nhỏ, người ra vào nườm nượp.
May là phòng sản ở tầng hai, Tôn Vĩnh Hòa dắt hai chị em tìm một vòng nhưng không thấy bóng dáng Lương Chính Dũng đâu, bắt đầu nghi ngờ có khi tìm nhầm bệnh viện. Đúng lúc có một y tá đi ra, ông hỏi có sản phụ tên Lạc Ngọc Phân không, nhận được câu trả lời xác nhận thì mới thở phào.
"Chỉ có cha cháu tới thôi à?" Tôn Vĩnh Hòa cúi đầu hỏi Nhã Khanh: "Sinh con mà chỉ có một người thì vất vả lắm, nhỡ đâu mẹ cháu ra phòng sinh mà ba cháu đang đi lấy nước, thì lại lỡ mất việc lớn."
Nhã Khanh đáp:
"Có cả cô cháu nữa."
Tôn Vĩnh Hòa hơi nhíu mày, cảm thấy đã có tới hai người đi cùng sinh đẻ thì sao lại không có ai trông bên ngoài phòng sinh, nhưng vì không hiểu rõ tình huống nên ông cũng không quá vội, liền quyết định ở lại đợi cùng hai đứa nhỏ. Dù sao cũng không thể để mặc con nít lang thang không ai quản được.
Đợi khoảng hơn mười phút, Lương Chính Dũng và Lương Hồng Quyên mới thong thả xuất hiện trước cửa phòng sinh. Vừa thấy Nhã Khanh và Lạc Kỳ Kỳ, Lương Chính Dũng hơi sững lại:
"Sao các con lại đến đây?"
Nhã Khanh đáp ngay:
"Con nhớ mẹ, con không biết nấu ăn, sợ em gái bị đói."
Cô ngước mắt hỏi tiếp:
"Ba ơi, ba và cô đi đâu vậy? Mẹ có đang sinh em trai trong đó không ạ?"
Lương Chính Dũng không cảm thấy hành động của ông ta có gì sai, nói rất tự nhiên:
"Bác sĩ nói mẹ con sinh còn lâu, nên ba với cô con đi ăn chút gì đó. Định lát nữa sẽ mang ít đồ ăn về cho các con."
Nói xong, ông ta quay sang nhìn Tôn Vĩnh Hòa đứng bên cạnh, móc ra một điếu thuốc đưa qua, cười nói:
"Anh là người đã đưa hai đứa nhỏ đến đây à? Phiền anh quá."
Là một người cũng đã làm cha, Tôn Vĩnh Hòa rõ ràng không thích kiểu làm chồng thờ ơ khi vợ đẻ như vậy của Lương Chính Dũng, nhưng với tư cách là người ngoài thì ông không tiện nói gì. Ông nhận lấy điếu thuốc, kẹp sau tai rồi cười nhạt:
"Hai đứa nhỏ này định tự bắt xe đến bệnh viện đấy. Vừa hay tôi đi ngang, nên đưa chúng đi. Con bé lớn mới có tám tuổi, để tụi nhỏ ở nhà vậy mà anh không thấy lo à?"
Lương Chính Dũng vẫn cười hì hì:
"Trẻ con trong làng đều được để tự do như vậy. Con gái tôi hiểu chuyện, biết chăm em, đỡ cho người lớn phải lo."
Tôn Vĩnh Hòa định bụng nhắc nhở nhẹ một câu, ai ngờ Lương Chính Dũng nói năng tỉnh bơ, không biết xấu hổ, làm ông nghẹn họng. Nghĩ: trẻ con biết nghe lời thì ông có quyền không lo lắng gì à?
Thấy nói chuyện không hợp ý, Tôn Vĩnh Hòa khách sáo vài câu rồi lấy cớ có việc rời đi.
...