Chương 19

Mẹ nó!

Khó chơi thật!

Doãn An không chơi nữa, đầu ngón tay khẽ động liền thu luôn con hổ vào khu chuồng rào trong không gian xanh!

Sau này từ từ dạy dỗ, để nó nhịn đói vài bữa là ngoan thôi!

[Đinh, nhận được một thú cưng dị năng, bây giờ phát thưởng...]

Giọng hệ thống đột ngột vang lên, Doãn An ngẩn ra.

Hả?

Cái này cũng có thưởng á?

[Thưởng mười nghìn mét khối không gian, chuyển thành khu quản lý mãnh thú.]

Hệ thống vừa dứt lời, trong không gian liền xuất hiện thêm khu vực núi đá rừng rậm rộng một nghìn mét vuông, tách biệt khỏi các khu khác.

Con hổ được tự động đặt vào khu sơn thạch mãnh thú đó.

[Thưởng một bộ trang bị cho hổ: mũ đầu hổ, giáp hổ, bao vuốt hổ.]

Hệ thống vừa nói xong, trên người con hổ liền xuất hiện bộ trang bị màu bạc đen cực kỳ ngầu!

Ngầu quá.

Còn đẹp trai hơn cả cô rồi!

Doãn An thầm ganh tị.

Rõ ràng con hổ không quen, điên cuồng dùng vuốt cào bộ giáp trên người, lăn lộn gào rống khắp nơi.

Không nghe lời vậy à, thôi đặt tên nó là Bố Phục vậy.

Bố Phục... không phục.

Doãn An cảm thấy mình đặt tên rất có phong cách.

Cô sang khu sư tử bên cạnh xem thử, khu sư tử thì không được may như chỗ hổ.

Toàn quân bị diệt.

Doãn An lại cưỡi mô tô đi dạo quanh sở thú một vòng.

Thu được một số sóc, công, hồng hạc, lười, thiên nga, bách linh, thiên nga... mấy con nhỏ nhỏ.

Phải biết sau tận thế, đa phần các loài này đều tuyệt chủng cả rồi.

Giờ Doãn An thu chúng vào không gian, ít nhất sau này cô không lo thiếu thực phẩm hay vật dụng.

Doãn An phóng mô tô ra khỏi sở thú.

Mục tiêu tiếp theo của cô là thành phố A!

Thành phố A nằm giữa thành phố Z và thành phố H, dân số cũng đông hơn thành phố Z rất nhiều, độ phồn hoa cũng cao hơn.

Tất nhiên thây ma cũng sẽ nhiều hơn!

Muốn thăng cấp nhanh thì đến thành phố A là hợp lý nhất, hơn nữa nó lại là đường đi bắt buộc đến thành phố H.

Quan trọng hơn, nhiều nơi ở thành phố Z cô đã gần như càn quét hết rồi.

Trên đường đến thành phố A phải đi qua một vùng ngoại ô, nơi này có rất nhiều nhà máy.

Doãn An quyết định thu hết chúng về tay mình.

Nhà máy không chỉ nhiều tài nguyên, mà quan trọng nhất là những thiết bị, máy móc!

Phải biết quốc gia đang xây căn cứ ở thành phố H, ngày sau muốn lấy tài nguyên ngoài việc các đội dị năng và quân đội ra ngoài tìm kiếm, thì sản xuất thủ công và sản xuất bằng máy móc cũng quan trọng không kém.

Nhưng máy móc thì quá lớn quá nặng, xe tải cỡ lớn đi lại cực kỳ khó khăn, đến lúc đó các nhà máy ở những thành phố xa xôi này muốn vận chuyển thiết bị sẽ rất khó, vô cùng lãng phí.

Doãn An quyết định trữ thật nhiều trước để sau này tự xây căn cứ.

Nhưng vì nhà máy đều nằm ở nơi hẻo lánh, công nhân đa phần ăn ngủ tại chỗ nên khi thây ma bùng phát, bọn họ không có đường trốn, phần lớn bị kẹt trong nhà máy.

Doãn An quyết định dùng phương án an toàn, cô dừng mô tô bên ngoài một nhà máy quần áo.

Âm thầm giải quyết bốn thây ma đang lang thang ngoài nhà máy, rồi nhẹ tay nhẹ chân lẻn vào bên trong!

Có người!

Doãn An nheo đôi mắt đẹp, nấp sau bụi cây nhìn về phía tòa nhà trước mặt.

Tòa nhà có tổng cộng ba tầng, phong cách kiến trúc điển hình của nhà máy, cửa sổ rất lớn, tầng cao, phòng lớn.

Vậy mà trong một căn phòng ở tầng ba lại còn bốn, năm người sống sót!

Thây ma ở tầng một tầng hai đều đang chen chúc lên tầng ba.

Dù phía sau cánh cửa tầng ba đã chất đầy tủ và thiết bị, nhưng dưới những cú va đập ngày càng dữ dội của thây ma, rõ ràng cũng không trụ được bao lâu.

Mấy người kia đều dồn hết về phía cửa sổ.

Doãn An không có hứng thú với chuyện giúp người.

Buông bỏ tâm lý phải giúp đỡ, tôn trọng vận mệnh của người khác.