Chương 16

Khu chuồng đầu tiên là chuồng khỉ lông vàng.

Doãn An không có hứng thú với khỉ, cứ cảm thấy chúng quá tinh nghịch, nhưng sau chuồng khỉ lông vàng lại có một khu xây trong công trình núi giả.

Biển hiệu ghi chuồng gấu trúc.

Đây chính là quốc bảo đấy!

Chẳng lẽ không định bắt hai con về thờ trong không gian ư?

Doãn An dừng xe, cẩn thận tiến lại gần chuồng gấu trúc, cửa ra vào chất đầy xác chết, bên trong truyền đến tiếng đập kính điên cuồng và tiếng gào thét của thây ma!

Tuy hiện tại đối phó với thây ma cấp 1 không thành vấn đề gì, song không thấy rõ tình huống bên trong, Doãn An vẫn không muốn mạo hiểm.

Cẩn thận thì đi được ngàn năm.

Cô từng đến sở thú này rồi, cô nhớ trên chuồng gấu trúc là không trung.

Đang ngẩng đầu định xác định phương hướng, đột nhiên phía sau truyền tới tiếng gào thét của thây ma.

Doãn An xoay người, sức mạnh lôi điện quấn quanh cánh tay phải, con dao găm vung ra một vệt tàn ảnh màu tím.

Đầu con thây ma lập tức bị chém rơi!

Vết cắt trên đoạn cổ đã cháy đen.

Trong không khí tràn ngập mùi thịt thối cháy khét.

Cực kỳ khó ngửi.

Doãn An lúc này mới phát hiện, đó là một thây ma trẻ con.

Cái đầu lăn trên đất, đôi mắt trừng trừng không nhắm nhìn chằm chằm Doãn An.

Doãn An chỉ dừng lại một thoáng, liền ném phi tiêu bắn vỡ đầu nó rồi thu hồi tinh hạch.

Sau tận thế, trẻ con người già, những nhóm yếu thế này không còn đặc quyền gì nữa, tất cả đều phải tuân theo quy tắc tận thế.

Lòng trắc ẩn không còn bất cứ ý nghĩa gì.

Doãn An bắn móc câu leo lên tầng hai của công trình núi giả.

Núi giả này tổng cộng cao hai tầng, Doãn An rất dễ nhảy lên, cô chậm rãi bò vào bên trong.

Quả nhiên, phía trước là thiết kế không gian rỗng.

Doãn An dán người sát lên bề mặt mái nhà, rón rén bò về phía trước, càng tiến gần, tiếng kêu cứu và tiếng than khóc càng lớn.

Hóa ra sau khi thây ma bùng phát, một số nhân viên sở thú đã cho khách xuống các khu trưng bày để tạm thời tránh được đợt tấn công của thây ma.

"Phải làm sao đây, nhà nước có đến cứu chúng ta không!"

"Đồ ăn ở đây cũng ít lắm, khu gấu trúc chẳng có gì để ăn cả, tôi đói quá!"

"Chỉ có tre, lại còn sống nữa!"

"Những con thây ma này thật đáng sợ..."

"Không thì chúng ta gϊếŧ gấu trúc ăn đi!"

Trong đám người vang lên một giọng đàn ông.

Doãn An nhướng mày, giọng nói này...

Cô quen lắm!

Rất giống một thành viên trong đội của Liễu Thanh Thanh ở kiếp trước.

Doãn An tìm một cái khe che khuất rồi lén nhìn xuống.

Trong khu gấu trúc, hàng chục người tụ lại ở phía trong cùng.

Bên cạnh còn có ba con gấu trúc đáng thương ôm nhau co cụm, được nhân viên nuôi thú che chắn phía sau.

Hàng chục con thây ma đang điên cuồng đập vào tường kính, há miệng máu me gào thét cào xé, để lại những vệt máu đỏ.

Trong đám người đó, anh chàng rao lên muốn ăn thịt gấu trúc, không ai khác chính là người mà Doãn An vừa đoán!

Lý Dương của đội Tối Thượng kiếp trước!

"Không thể ăn gấu trúc được! Chúng là động vật được nhà nước bảo vệ đấy!"

Nghe vậy, ánh mắt nhân viên nuôi thú lộ vẻ hoảng sợ, lùi lại một bước ôm chặt mấy con gấu trúc phía sau.

"Nhà nước? Giờ bị thây ma vây thành thế này còn đòi nhà nước á? Sao nhà nước không đến cứu chúng ta!"

Lý Dương giậm chân lên một hòn đá, hống hách nói.

"Nào, bên trái vẽ một con rồng cùng tôi, bên phải vẽ một cái cầu vồng, này, bên trái cùng tôi..."

Chuông điện thoại reo lên, Lý Dương cau mày nghe máy, càng nghe khuôn mặt càng thả lỏng, nụ cười nịnh hót hiện rõ, liên tục nói: "Ok ok anh ơi, quá tuyệt luôn anh ơi! Thế thì yên tâm rồi, chờ anh oai phong đến đón em nhé!"

Anh ta tắt máy, kiêu ngạo nhìn mọi người, ngạo mạn nói: "Anh tôi đã kích phát dị năng rồi! Còn gia nhập vào một đội rất mạnh ở căn cứ thành phố H! Anh ấy nói sẽ đến cứu tôi, không quá ba ngày nữa!"

Nói xong, mọi người đều phấn khởi, như nhìn thấy hy vọng.