Doãn An dùng tay bám chặt vào bức tường bên cửa sổ.
Bộ trang bị này còn đi kèm một đôi găng tay, trên găng tay có thiết kế hút dính, có thể bám chặt vào vật thể.
Doãn An thân thủ nhanh nhẹn, trèo lên tầng ba.
Vừa đến tầng ba đã có một con thây ma lao ra từ cửa sổ tấn công Doãn An dữ dội, cô phản ứng cực nhanh, bật hai chân đá văng con thây ma ngã xuống, sau đó phi tiêu lao tới kết liễu.
Thây ma bị nổ đầu, ngã gục xuống đất.
Sau khi lấy tinh hạch, Doãn An mới phát hiện, trong hành lang sau cửa sổ có mấy xác thây ma nằm la liệt.
Ngón tay cô khẽ động, toàn bộ tinh hạch trong mấy cái xác kia đều bị cô thu vào không gian.
Có người ở đây!
Doãn An nheo mắt.
Cô leo lên thêm một tầng nữa, quả nhiên, có một nam thanh niên dáng người cao ráo, mặc đồ thể thao màu đen có mũ trùm, đang chiến đấu với bầy thây ma. Anh hoàn toàn dùng thân thể để chiến đấu, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.
Chỉ thấy tay trái anh quấn một sợi xích sắt nhuốm đầy máu, tay phải siết chặt một con dao gọt trái cây.
Sau một cú cắt ngang đẹp mắt, con thây ma cuối cùng ở tầng bốn cũng ngã xuống.
Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen dưới phần mái che phía trước đối diện thẳng với ánh mắt của Doãn An, sống mũi cao thẳng, đường nét sắc bén như dao khắc, môi mím chặt.
Trên gương mặt lạnh như máu kia không có lấy một chút biểu cảm.
Là Kỳ Dã?
Trong lòng Doãn An khẽ động, kiếp trước khi cô gặp anh, anh đã là thành viên của một trong hai tiểu đội mạnh nhất khu đặc nhiệm căn cứ quốc gia rồi.
Đội Lạnh Đông của anh và đội Tối Thượng của đám Liễu Thanh Thanh, Tạ Duẫn được xếp ngang hàng là đội mạnh nhất căn cứ.
Dù là tài nguyên, điểm cống hiến hay chiến lực khủng bố, đều cực kỳ vượt trội.
Anh có tính cách cô lập, âm u, thực lực cực mạnh, lại còn sở hữu dị năng kép đáng sợ, dị năng đặc biệt hệ bóng tối và dị năng hệ độc.
Chỉ là hiện tại xem ra, dị năng của anh vẫn còn rất yếu.
Từ động tác vừa rồi của anh, Doãn An có thể khẳng định anh đã thức tỉnh dị năng hệ bóng tối, chỉ là yếu đến mức chính anh vẫn chưa phát hiện ra.
Hiện giờ hẳn là anh đang cố cứu Kỳ Mân, người chị ruột duy nhất còn sống, nhưng theo mô tả trong sách, anh không cứu được, đến khi anh gϊếŧ sạch lũ thây ma trong hành lang tầng tám rồi lao đến trước cửa ký túc xá của chị gái thì Kỳ Mân đã bị thây ma cắn chết rồi.
Anh đau đớn tột độ, từ đó càng thêm cô độc hơn.
Doãn An thoáng động, đây là một trong những người đàn ông mà Liễu Thanh Thanh muốn giành lấy.
Nếu lúc này cô giúp anh, với tính cách cô độc nhưng có ơn tất báo của Kỳ Dã, sau này chắc chắn sẽ không trở mặt với cô.
Doãn An biết rõ Kỳ Dã không thích người nói nhiều, cô chẳng nói lời nào.
Nhanh chóng leo lên tầng năm, tầng sáu, tầng bảy...
Đến tầng tám, nơi này chật kín thây ma, số lượng thây ma ở đây gần như bằng tổng cả bảy tầng dưới cộng lại!
Tất cả thây ma chen chúc trong hành lang, dồn về phía cánh cửa phòng ký túc xá cuối cùng trong cùng.
Ngoài căn phòng đó ra, tất cả phòng khác đều mở toang cửa, bên trong đều là sinh viên bị cắn chết chưa kịp biến dị, hoặc đã trở thành thây ma!
Mà cánh cửa cuối cùng kia đang lung lay như sắp đổ.
Kỳ Mân hẳn là đang ở bên trong!
Giờ săn bắt đến rồi.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Doãn An thoáng qua chút tàn nhẫn, cô đạp mạnh bước vào hành lang, đá văng mấy con thây ma, bầy thây ma lập tức chuyển mục tiêu, lao về phía cô!
Cô xoay người đá xoáy trong tư thế ngồi thấp, động tác trên tay cực nhanh, dao găm quấn lôi điện chém qua, chặt bay hàng loạt đầu thây ma.