Không ngờ...
Thôi vậy.
Văn Khê giận dữ ném mạnh túi gấm xuống đất.
Đã như vậy thì đừng cần Ngụy Tuần nữa. Dứt khoát đổi lối đi!
Phía sau, Bạch Chỉ vội nhặt túi gấm lên, thấy sắc mặt Văn Khê, liền khuyên nhủ: “Nhị tiểu thư, người đừng giận.”
“Người nhìn túi gấm này xem, đẹp biết bao. Người cũng rất thích nó phải không, sao lại ném đi chứ?”
“Đúng đó.” Bạch Âm cũng lên tiếng: “Túi gấm này, Nhị tiểu thư vẫn luôn cất trong hộp trang sức, tối qua còn lấy ra mang theo, sao bây giờ lại ném đi? Nàng nhìn nó xem, đáng thương biết bao.”
Văn Khê không quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Vứt đi, ta không cần nữa.”
Giang Nam là Giang Nam, Biện Kinh là Biện Kinh, không phải một nơi, dù là cùng một người, thì rốt cuộc cũng đã không còn giống nhau.
Bạch Âm và Bạch Chỉ nhìn nhau, bất đắc dĩ, chỉ đành vứt túi gấm trở lại đất.
Vọng Nguyệt Các.
Văn Khê vừa bước vào phòng, liền hạ lệnh: “Mấy ngày tới, các ngươi không cần đi theo ta nữa.”
Bạch Chỉ và Bạch Âm đều sững người, chưa kịp hỏi thì đã nghe nàng tiếp lời: “A Chỉ, truyền lời xuống, mấy ngày này, để người của Tạ Quan Thanh phái tới hầu hạ bên ta.”
“Nhưng họ không hiểu rõ sở thích của Nhị tiểu thư, e là khó chu toàn việc chăm sóc.”
Văn Khê khẽ cười lạnh. Sao lại không hiểu được chứ? Nếu không hiểu quá rõ, thì làm sao trong ngày đại hôn của nàng lại có thể hạ thuốc, khiến nàng toàn thân vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi người trong phủ thảm tử ngay trước mắt, nghe tiếng gào thét thê lương của bọn họ, mà không thể cứu lấy một ai?
Trước kia, nàng muốn dùng cách an toàn nhất để bảo vệ mọi người. Giờ xem ra, nàng vẫn phải đích thân nhảy vào ván cờ này.
Văn Khê lại nói: “Sau khi truyền lời xong, ngươi hãy đến Nam Thành, mời một đại phu tới.”
“Nhị tiểu thư không khoẻ sao?” Nghi ngờ của Bạch Chỉ lập tức hóa thành lo lắng: “Trong phủ có đại phu, nô tỳ đi mời ngay.”
“Phải là người ở Nam Thành.”
Thấy Văn Khê kiên quyết như thế, Bạch Chỉ vội vén rèm chạy đi, sau khi truyền lời xong liền rảo bước ra khỏi phủ, hướng về phía Nam Thành.
“A Âm.” Đợi Bạch Chỉ rời đi, Văn Khê mới nhìn sang Bạch Âm: “Sau khi trời tối, ta muốn ngươi rời thành.”
Bạch Âm hơi ngẩn người.
Hiện nay bốn cổng thành đã khóa chặt, lại còn có trọng binh canh giữ, một con ruồi cũng khó mà bay ra được, một người sống sờ sờ thì làm sao mà ra ngoài được? Nhưng Văn Khê đã nói vậy, chắc chắn là có cách. Bạch Âm lập tức quỳ một gối xuống đất, không hỏi nguyên do, chỉ nói: “Nhị tiểu thư, xin người phân phó.”