Chương 37: Huynh gạt ta

Người như thế, bảo vệ một phủ Trấn Quốc Tướng Quân liệu có khó khăn gì? Nếu hắn cùng phụ thân nàng đứng trên tường thành, ai dám bắn tên chứ?

“Ngụy Tuần.” Văn Khê nhấc chân bước lên phía trước, tim đập thình thịch, không biết là vì kinh ngạc hay vì ý nghĩ trong lòng: “Khối ngọc đó, huynh thật sự đã tìm được rồi sao?”

Ngụy Tuần khẽ gật đầu.

“Tìm được ở đâu?” Văn Khê cảm thấy nghi hoặc, tin tức này đến quá nhanh, rõ ràng mới đêm qua...

Ngụy Tuần đáp: “Phủ Vĩnh Thân Vương.”

Văn Khê nhíu mày: “Huynh gạt ta.”

Nếu phủ Vĩnh Thân Vương có, vậy thì cớ gì hắn phải tìm suốt một tháng mà chẳng thấy? Chẳng phải là chịu khổ vô ích sao?

“Ừ.” Ngụy Tuần dùng ngón tay thong thả phủi vạt áo vốn chẳng dính chút bụi nào, giọng điệu kiêu ngạo: “Lừa nàng đấy.”

“...”

“Không ở phủ Vĩnh Thân Vương, nhưng ngọc thì thật sự đã tìm được rồi.”

Văn Khê chạm mắt với ánh nhìn của Ngụy Tuần, ánh mắt hắn nhạt nhẽo, xa cách. Hắn nói đã tìm được, thì nghĩa là đã thực sự tìm được. Và từ biểu cảm ấy, nàng cũng hiểu ra, Ngụy Tuần đại khái sẽ không giúp nàng nữa.

Nàng hít sâu một hơi, một con bài đã mất giá trị, thì phải đổi sang con bài khác. Văn Khê nói: “Ngụy Tuần, huynh vẫn có thể suy nghĩ lại chuyện ta đã nói với huynh đêm qua. Nếu huynh giúp ta, ta sẽ giúp huynh hoàn thành bất cứ điều gì huynh muốn làm.”

Nghe vậy, Ngụy Tuần bật cười: “Bản vương lại không biết bản vương muốn làm việc gì còn cần người khác giúp đỡ.”

“Người khác thì chỉ là người khác, ta không giống họ.”

“Ai cho nàng tự tin như vậy?”

“Ta.” Văn Khê đáp chắc nịch.

Ngụy Tuần hơi ngẩng cằm, như đang chờ nàng nói tiếp.

“Ta nghe nói hai năm nay huynh vẫn luôn tìm thầy bói, ta đoán, huynh là muốn tìm người thay thế Tạ Quan Thanh mà làm quốc sư.” Văn Khê cong môi: “Trùng hợp làm sao, ta từng bái sư quân sư của Kinh Vũ Vệ, Dương Cửu Châu.”

Kinh Vũ Vệ, chính là quân đội từng theo phụ thân và ca ca nàng chinh chiến khắp nơi, cảnh vệ tinh nhuệ của Biện Kinh. Còn quân sư Dương Cửu Châu, vốn là người của nước Dạ U, tinh thông thuật bói toán, trên chiến trường có thể nhìn thấu toàn cục. Nếu ông ta xem quẻ, chỉ một lời cũng có thể định đoạt thắng thua.

Văn Khê bắt đầu theo bên cạnh ông học thuật bói toán từ năm mười bốn tuổi, đến nay đã được bốn năm.

Nam Việt khuyến khích nữ tử làm quan, chuyện nữ tử có chí hướng như vậy cũng không có gì lạ, chỉ là hai người sắp thành thân lại tranh nhau một chức vị? Thật sự thú vị. Ngụy Tuần mở miệng, giọng điệu mang chút trêu chọc: “Tạ Quan Thanh có biết nàng muốn thay y không?”