Chương 17: Mơ hồ

Cuối cùng, Văn Khê dừng lại trước thư phòng của Trấn Quốc Đại tướng quân, để lại một câu: “Đợi ở đây, đừng để ai vào.”

Rồi đẩy cửa bước vào.

Phụ thân ra trận Bắc Lương đã nửa năm, trong nửa năm ấy, chỉ có nàng và Văn Chiêu từng bước vào nơi này, cũng chỉ có hai người họ được phép ra vào tự do.

Văn Khê đảo mắt quan sát bên trong thư phòng.

Thư phòng sạch sẽ không một hạt bụi, tĩnh lặng như tờ.

Ánh mắt nàng dừng lại trên bức tường chính giữa. Trên đó treo một bức tranh sơn thủy, xanh mát hữu tình, cực kỳ đẹp mắt.

Văn Khê nhận ra, đó là bức tranh tổ phụ nàng vẽ khi còn sống.

Nàng bước tới, đầu ngón tay chạm vào tranh, trong đầu hiện lên ký ức, tay khẽ run, rồi vẫn kéo bức tranh lên. Trước bức tường trống, nàng sờ khắp nơi, tường phẳng nhẵn lạnh lẽo.

Nàng khẽ nhíu mày. Trí nhớ nàng vốn rất tốt, chính là chỗ này, không thể sai được.

Tìm đi tìm lại bốn năm lần vẫn không có gì khác thường, nàng càng nhíu mày, đổi sang lòng bàn tay áp lên tường, tăng thêm lực, thử từng lần một. Trong thư phòng tĩnh lặng, đột nhiên vang lên một tiếng động nhỏ, Văn Khê khựng lại, lần theo hướng âm thanh, dùng sức ấn xuống.

Theo động tác của nàng, bức tường khẽ rung lên, một khung cảnh bị giấu kín phía sau hiện ra trước mắt. Ở sâu bên trong, có đặt một chiếc hộp gỗ.

Văn Khê mở hộp, một luồng ánh sáng đỏ lóe lên, nàng theo phản xạ nhắm mắt, khi mở mắt ra lần nữa, thấy rõ ràng bên trong đang nằm một khối ngọc Kỳ Lân thượng hạng, màu đỏ.

Nhìn thấy một khối san hô nhỏ khắc dưới góc ngọc, sắc mặt Văn Khê liên tục thay đổi.

Nam Việt ít ngọc, vậy mà Hoàng thượng lại muốn Ngụy Tuần tìm cho bằng được ngọc Kỳ Lân, còn là ngọc đỏ, lại chỉ rõ phải có khắc san hô.

Bạch Âm và Bạch Chỉ chưa từng thấy qua, nên cũng như người khác, đều nghĩ Hoàng thượng đang cố tình làm khó.

Nhưng Văn Khê thì biết, từ rất lâu trước đây nàng đã nghe nói, phụ thân có một khối ngọc cực kỳ quý giá và đặc biệt. Lúc mới nhìn thấy, nàng đã cực kỳ thích khối san hô trên đó, cảm giác giống thật lạ thường, muốn lấy. Nhưng phụ thân vốn luôn yêu chiều nàng, lần đó lại kiên quyết không cho, nàng khóc lóc hai ngày, cũng đành thôi.

Nay nghe người nhắc đến lần nữa, hóa ra là vật Hoàng thượng đang truy tìm.

Phụ thân lại cất giấu kỹ như thế.

Nàng thầm đoán, khối ngọc này e rằng không phải loại ngọc bình thường.

Văn Khê trong lòng trầm xuống, không hiểu nổi vì sao Hoàng thượng bỗng dưng muốn tìm, lại dâng lên nỗi bất an mơ hồ.