Chương 62

“Ta đến tìm Tiểu Hải chơi.” Có đứa đầu đàn mở miệng nói trước.

“Được thôi.” Trần Ngư gật gật đầu, quay đầu kêu lên: “Ca ca, có người tìm huynh.” Nàng cũng không muốn để cho đám nhóc này vào trong, cho nên đã đứng chắn ngay cửa, nhưng bọn chúng lại không muốn như vậy.

“Để tự chúng ta đi tìm là được.” Đứa đứng đầu kia liền xung phong đẩy Trần Ngư ra, xếp thành đoàn chạy vào trong, làm cho Trần Ngư không kịp đề phòng, lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã sấp ra đó.

“Các ngươi đang làm cái gì vậy?” Trần Ngư theo sát phía sau, thấy mấy người này xông vào sau đó lại không gấp tìm Trần Hải, mà là đứng nhìn xung quanh trong sân, giống như đang tìm kiếm gì đó, cau mày kêu la.

“Vu Tiểu Cường, ngươi đến nhà ta làm cái gì vậy?” Trần Hải nghe được tiếng Trần Ngư quát tháo, đi từ trong nhà ra, vừa thấy người tới thì nhăn mặt lại, bất mãn chất vấn.

Tiểu Cường? Trần Ngư bị cái danh xưng này chọc cho cười.

Vu Tiểu Cường dừng ánh mắt quan sát lại, cười hì hì: “Tới tìm ngươi để cùng chơi đó.”

“Ta không chơi với ngươi được đâu, ngươi về đi.” Trần Hải chẳng những không hoà hoãn mà còn rất tức giận.

“A a a, cái ngươi làm cái gì vậy?” Ngay tại thời điểm Trần Hải với Vu Tiểu Cường đang giằng co, mấy đứa bé khác ở trong sân nhìn xung quanh một hồi xong, liền trực tiếp chạy vào trong nhà, làm cho Lâm Thị sợ hãi kêu la thành tiếng.

Bọn hắn tới chơi sao? Trần Ngư đứng quan sát, cảm thấy bọn họ vào nhà là muốn tìm gì đó cho nên mới vô ý vô tứ như vậy. Chẳng qua là nhà bọn họ ở trong mắt mọi người là nghèo nhất, còn cái gì đáng giá để bọn họ dò xét nữa đâu?

“Các ngươi tới nhà ta làm gì?” Trần Yến đuổi hết mấy đứa nhỏ ra ngoài sân, chất vấn: “Hết nhìn đông tới nhìn tây, còn trực tiếp xông hẳn vào nhà, muốn làm gì hả? Muốn trộm đồ à?” Không muốn nói đến Trần Ngư, ngay cả Trần Yến cũng đều cảm thấy sự tình không hề đơn giản như vậy.

“Thích thì vào, nhà ngươi có cái gì đáng giá để trộm đâu?” Vu Tiểu Cường khinh thường hừ lạnh một tiếng, sau đó tối sầm mặt, nói: “Chúng ta tới tìm Tiểu Hải chơi, không cho chơi thì thôi, mắc gì phải kêu gào...”

Ai u, đã xông vào nhà người ta rồi mà còn nói năng kiểu đó, trong lòng Trần Ngư hận không thể tiến lên giáo huấn bọn hắn cho ra trò, nhưng nàng biết, thân thể nhỏ này của mình sẽ không đánh lại được bọn họ, ngay cả Lâm Thị còn không thể động thủ, phải dựa vào Trần Yến với Trần Hải nữa.

“Vu Tiểu Cường, ngươi đừng có mà kiếm cớ, nói mau, hôm nay ngươi vào nhà ta làm gì?” Trần Hải cũng không dễ bị lừa gạt cho qua, vẫn hùng hùng hổ hổ doạ người.

“Tiểu Cường, Tiểu Cường, cái đứa nhỏ hư hỏng này, ngươi chạy đi đâu rồi hả?” Đột nhiên lại có tiếng trách móc chửi bới truyền tới, khiến cho sắc mặt Vu Tiểu Cường vốn đang có chút khẩn trương như thể tìm được cọng rơm cứu mạng, cao giọng kêu to: “Nương, ta ở chỗ này, ta đang bị người ta khi dễ...”

“Ai dám khi dễ ngươi...” Khi nói lời này, Mã Thị đã xông vào, vẻ mặt hết sức phẫn nộ: “Trần Đông Sinh, ngươi đúng là đồ không biết xấu hổ, còn dám khi dễ Tiểu Cường nhà ta, có còn muốn sống sót ở cái làng chài Nam này nữa không hả?”

“Nương Tiểu Cường, mọi chuyện là thế nào vậy?” Lâm Thị vừa nghe nàng ta vu cáo hãm hại người như vậy thì lập tức chất vấn.

“Còn hỏi chuyện là như thế nào à?” Mã thị là kiểu người chanh chua cay nghiệt, chuyên gây chuyện thị phi, cho nên lúc nào cũng lớn tiếng, lẩm bẩm mắng: “Được lắm cái tên Lâm Xuân nhà ngươi, người không ra làm sao, chỉ biết sinh được hai mặt hàng lỗ vốn mà cứ tưởng đâu là bảo bối, còn dám khi dễ Tiểu Cường nhà ta, lão nương hôm nay sẽ liều mạng với ngươi...”

“Ngươi... Ngươi...” Lâm Thị bị lời nói chua ngoa cay nghiệt của nàng ta làm cho tức giận, sắc mặt trắng bệch, thậm chí còn không nói nên lời.