Chương 50

Nham y từ màu đen chuyển sang màu trắng, thả nham y vào nước sôi, chờ sau khi nước lạnh, lấy vải thưa lọc bỏ cặn bã bên trong, rồi lại nấu nước lên, dặn dò Trần Hải không được động vào, không được nói... Nếu như không thành công thì coi như không có chuyện gì xảy ra, nếu thành công thì sẽ mang lại lợi ích cho bọn họ, dù sao thì nàng cũng đã tính xong hết rồi.

Lúc ăn cơm tối, Lâm Thị trở về, khoé miệng nàng cười cay đắng, vừa nhìn đã biết tâm tình không tốt, Trần Đông Sinh đi phía sau, vẻ mặt trông rất khó coi, ngay cả lúc Trần Yến vào cửa thì mặt nàng ấy cũng vô cùng phẫn nộ, thực khiến cho Trần Ngư khó hiểu.

“Nương, nương làm sao vậy?” Vẻ mặt ba người họ không được vui, nàng không muốn hỏi cũng không được.

“Không có việc gì, nương đi nấu cơm.” Lâm Thị sờ sờ đầu nàng, xoay người đi vào trong bếp.

“Tỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Thấy phụ mẫu thân đều đi, Trần Ngư liền vội vàng kéo Trần Yến lại để hỏi.

“Còn không phải là do nãi nãi với Nhị bá mẫu sao?” Trần Yến vừa nghĩ lại chuyện vừa rồi, trong lòng liền nén giận, hốc mắt dần dần ngân ngấn lệ, nức nở nói: “Phụ thân với nương đang làm việc ngoài đó, Nhị bá mẫu lại tới châm chọc mấy câu, nãi nãi cũng tới, còn nói Nhị bá mẫu hiếu thuận, may một bộ quần áo cho bà, Đại bá mẫu thì thường xuyên giặt quần áo, nấu cơm cho bà, còn con thứ ba ra ở riêng xong là không còn nhớ tới lão nương nữa... Dù sao thì nãi nãi cũng toàn nói những lời lẽ khó nghe... Nương thậm chí còn không thể đáp lại dù chỉ một câu.”

Biết đáp lại làm sao đây? Hồ Thị là trưởng bối, sau khi ở riêng, Lâm Thị vẫn lo làm công việc trồng trọt, càng không dám trộm lười, mà Trần Đông Sinh mới từ bến tàu lớn trở về, làm sao mà chiếu cố Hồ Thị được?

Hơn nữa, Hồ Thị có tay có chân đầy đủ, cùng lắm chỉ mới tầm 50 tuổi, vẫn có thể tự chăm lo được cho bản thân, cần gì phải có người chiếu cố nữa? Cái này là đang không có việc gì làm nên mới kiếm chuyện.

“Nhị bá mẫu ở bên cạnh liền châm ngòi, quở trách phụ mẫu thân một lượt, ta ra sức kêu gào nhà Nhị bá mẫu được thuyền đánh cá, bán cá đi là có bạc, còn đất nhà mình thì mãi vẫn chưa có thu hoạch, một phân bạc còn không có, biết lấy cái gì để chiếu cố nãi nãi đây?” Không cần nói cũng biết lời này của Trần Yến sẽ khiến nhà họ rước thêm biết bao nhiêu là phiền toái.

Hồ Thị tức giận xông lên muốn cho Trần Yến một cái tát, lẩm bẩm nàng ấy đã là hàng lỗ vốn rồi lại còn không có lương tâm, kết quả bị Trần Đông Sinh ngăn lại.

“Nương, lúc ra ở riêng cũng đã nói rõ điều kiện rồi, ta sẽ làm được, có điều hiện tại nhà ta không có bạc!” Hắn hiểu rõ mẫu thân mình, ngay cả con trai ruột mà còn có thể động thủ được, huống chi đây chỉ là một đứa cháu gái không đáng tiền nhất trong mắt bà.

“Tại sao lại không có bạc?” Trương Thị ở một bên kêu lên: “Lúc ra riêng đã được chia hai trăm văn rồi mà không phải sao?”

“Đúng vậy, các ngươi đừng cho rằng ra ở riêng rồi thì không quản những cái khác nữa.” Hồ Thị đứng yên một chỗ, chống nạnh, nổi giận mắng lớn: “Loại người bất hiếu, cẩn thận thiên lôi đánh xuống một nhà mấy người, sau này không được chết tử tế!”

Lâm Thị vừa nghe Hồ Thị nói những lời lẽ ác độc xong, nàng ấy tức giận đến run rẩy, thậm chí không thể thốt nên lời.

“Nương!” Trần Yến tiến lên đỡ lấy nàng ấy, nhẹ giọng hỏi han.