“Được.” Trần Ngư gật gật đầu, trong lòng có chút bi thương.
Vốn còn hơi bất mãn với Trần Đông Sinh, nhưng sau khi ở riêng, thấy hắn không đành lòng mắng con mình một tiếng, lúc nào cũng ra sức bảo vệ, công việc gì cũng tự mình làm, ngay cả con cái có quậy phá thì cũng cười đáp ứng, hiền đến mức không hề tức giận dù chỉ một chút.
Cho dù Lâm Thị đôi lúc có hơi nóng nảy, nói hắn mấy câu thì hắn cũng chỉ khuyên để Lâm Thị đừng nổi nóng nữa, nhớ phải chú ý sức khoẻ, vậy thì ai mà tức giận cho nổi, chỉ có thể dở khóc dở cười.
Lúc này thấy hắn phải xa nhà mấy ngày thì lại không đành lòng.
Trần Đông Sinh đi, Lâm Thị lại dẫn mấy đứa nhỏ ra ruộng làm việc, thời điểm gặp được Trương Thị, bị nàng ta giễu cợt mấy câu, còn nói trước đây Lâm Thị gian xảo hết sức, cái gì mà con còn nhỏ rồi đau lòng nên không muốn cho tụi nhỏ làm việc trồng trọt, rồi nhìn xem, sau khi ở riêng rồi thì cũng phải làm việc thôi, còn cho rằng mình là tiểu thư hay gì!
Lâm Thị không để ý mà chỉ cúi đầu làm việc.
“Nương, Nhị bá mẫu đáng ghét quá đi!” Trần Ngư sợ Lâm Thị lại nghĩ nhiều nên bất mãn cau mày than thở.
“Ngư nhi, nàng là trưởng bối, không thể vô lý được!” Lâm Thị nói Trần Ngư một câu, sau đó lại thấp giọng nói: “Đã ra ở riêng rồi thì đường ai nấy đi, mặc kệ người ta nói gì đi, có nói thêm một câu thì nhà ta cũng đâu có mất mát gì đâu.”
Trần Ngư nghe Lâm Thị nói xong, hơn nửa ngày sau mới khôi phục lại tinh thần, cảm thấy Lâm Thị cũng là người biết tính toán, bình thường lại không nhìn ra ấy chứ!
Trần Đông Sinh sau khi đi 10 ngày trở về, toàn thân mỏi mệt, vừa đen vừa gầy hẳn đi, giao cho Lâm Thị một trăm văn tiền, lại đưa cho Ngư nhi mấy viên kẹo mạch nha, một ít đường đỏ với đường trắng...
“Phụ thân...” Trần Ngư thấy bộ dạng Trần Đông Sinh mỏi mệt thì không chịu nổi, trong lòng đau hết sức, cáu giận mình không thể giúp được gì. Nhìn mấy viên kẹo mạch nha trong tay thì cảm thấy chua xót muốn khóc.
10 ngày được một trăm văn, tương đương với một ngày mười văn. Một văn tương đương với hai tệ ở thời hiện đại, nhân lên thì một ngày mới được hai mươi tệ, nếu là ở hiện đại thì không ăn được nổi một bữa cơm.
“Đông Sinh, chàng đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi một chút đi, đợi lát nữa có cơm rồi ăn.” Lâm Thị cũng đau lòng không thôi, nắm chặt bao vải trong tay. Nếu Trần Đông Sinh không đi làm thì mấy đứa con sẽ phải chịu đói, nàng ấy không muốn cầu xin Hồ Thị, nhưng thấy Trần Đông Sinh khổ sở, sóng mũi nàng ấy có hơi cay cay...
*******
Ngày hôm sau.
“Ngư nhi, có thể làm vậy thật sao?” Trần Hải đang nấu nước, có chút nghi ngờ mà hỏi.
“Không biết nữa, trước tiên cứ thử xem sao đã, muội cũng chỉ là nghe người ta nói thôi.”
10 ngày trước, vì muốn tìm được phương pháp kiếm tiền mà Trần Ngư đã kéo Trần Hải ra bờ biển nhặt nham y về. Mấy ngày nay, nàng đều tìm đủ mọi cách xử lý nham y tốt nhất, mỗi ngày đều dùng bọt nước để ngâm, sau đó phơi nắng, ba lần mỗi ngày, tổng cộng làm được hơn 10 ngày rồi.
Ngày hôm qua nhìn thấy Trần Đông Sinh tiều tuỵ trở về như vậy liền có hơi giật mình, lập tức đưa ra quyết định thử xem cách này có thành công hay không.
Đương nhiên là để làm chuyện này thì phải giấu Lâm Thị với Trần Yến rồi, dù sao Trần Yến cũng lớn rồi, hiện tại đang phải ra ruộng làm việc với Lâm Thị, cũng không biết lúc này bọn họ đang làm cái gì, vẫn tuỳ ý để bọn họ lăn lộn.