Chương 48

“Nương, người khoan hãy nói, cái này có thể ăn được rồi, mùi vị còn rất ngon, có khi còn ngon hơn ốc muối ấy chứ.” Trần Hải lập tức nói ra lời trong lòng mình.

“Thật sao?” Lâm Thị bán tín bán nghi nên hỏi lại.

“Nương, người mau nếm thử xem, dù sao cũng đã mở ra một bình rồi.” Trần Ngư lấy đũa ra đưa cho nàng rồi nói.

Lâm Thị cầm đũa gắp một miếng, bỏ vào trong miệng nhai, nếm thử một hồi rồi mới gật gật đầu nói: “Hương vị này quả thực không tồi, đừng nhìn con cua này nhỏ, thực ra bên trong có rất nhiều thịt, còn ngon hơn cả ốc muối ấy chứ, càng ăn càng thấy ngon...”

“Nương, vậy số cua trong bình này để tối nay ăn luôn có được không?” Trần Hải cẩn thận dè dặt hỏi.

“Được, ngươi đúng là quỷ tham ăn mà.” Lâm Thị chọc chán hắn một cái.

Có thể ăn được món cua muối rồi, mọi người ai nấy đều rất cao hứng, nhưng trong lòng Trần Ngư lại trầm mặc, nàng biết thời điểm ra ở riêng, nhà bọn họ căn bản không được gì cả, lúc nhà đắp tường đã mua đồ ăn, mua thịt lẹm vào số tiền hai trăm văn kia rồi, tuy rằng hiện tại nhà bọn họ đang dùng đồ được chia lúc ở riêng, nhưng có thể sẽ không trụ được thêm mấy ngày nữa, cuộc sống sau này sẽ rất khổ sở đây.

Thời điểm ở riêng, Hồ Thị kiên quyết nói trong nhà không còn lương thực nữa đâu, cấp cho mỗi nhà gần năm mươi cân hoa màu, mấy cân lúa mễ,... Về phần củi, gạo, dầu, muối này nọ thì càng không cần phải nói.

Củi là do Trần Đông Sinh đi lên núi chặt về, lúa mễ được chia lúc ra riêng, chỉ có dầu... Cũng chỉ có ngày đầu tiên ở riêng, Trần Ngư mới được ăn món dùng dầu, sau đó thì không còn nữa.

Nếu như không nghĩ ra phương pháp làm kiếm tiền, đoán chừng không quá nửa tháng nữa, bọn họ sẽ được trở lại như thời trước khi giải phóng, Trần Ngư không muốn đối mặt với chuyện đó đâu.

Trần Ngư ngồi ngây ra ở trong sân, thầm nghĩ mình xuyên qua đây, một trong những ưu điểm tốt nhất đó là gần bờ biển, có gió biển nên không phải chịu cảnh oi bức, nếu không nàng thực muốn nhảy xuống biển trọng sinh một lần nữa.

“Cây trồng đến nay vẫn rất ổn, chờ khoai lang đủ lớn để thu hoạch thì phải tầm nhiều ngày nữa, ta đi mấy ngày rồi sẽ về, nàng lo mà trông coi tụi nhỏ cho tốt, có biết chưa?” Thanh âm Trần Đông Sinh thốt lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Ngư, nàng thấy Trần Đông Sinh mặc quần áo vá được giặt sạch sẽ, tức giận hỏi: “Phụ thân, người muốn xuất môn sao?”

Trần Đông Sinh tiến lên sờ sờ đầu nàng, gật đầu nói: “Phụ thân muốn đi đến trấn Bắc Ngư mấy ngày, ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời nương, không được nghịch ngợm biết chưa?”

“Vâng!” Trần Ngư theo phản xạ gật đầu, sau đó lại nghi ngờ hỏi: “Phụ thân qua bên kia làm gì vậy?”

Trấn Bắc Ngư này vốn cũng giống như làng chài Nam, là một thôn xóm nhỏ lạc hậu, chỉ trông vào tài nguyên ngoài biển khơi để sống. Từ khi xây dựng bến tàu lớn xong, trở thành bến tàu nơi thuyền bè khắp nam ra bắc lui tới giao dịch, trấn Bắc Ngư này không thể không phát đạt được, về sau từ thôn trở thành trấn.

Kỳ thật, sở dĩ trấn Bắc Ngư phát đạt được như vậy là bởi vì làng chài của bọn họ có đất bằng phẳng, thích hợp cho việc phát triển, mà làng chài Nam dựa vào núi là chủ yếu, căn bản không thích hợp phát triển lớn mạnh, cho nên hiện tại vẫn là thôn xóm lạc hậu.

“Phụ thân đi ra bến tàu tìm công việc làm, chờ phụ thân kiếm được nhiều bạc rồi sẽ mua đường cho Ngư nhi ăn có được không?” Trần Đông Sinh không đành lòng sờ sờ mặt nàng, ngồi xổm người xuống nhìn thẳng vào nàng mà nói.