Chương 47

“Nương, Ngư nhi không có ngã, vừa rồi chỉ đang chơi đùa với Tiểu Hải thôi.” Trần Yến phục hồi tinh thần lại xong liền tiến lên giải thích.

“Con chỉ mới hù doạ Ngư nhi một chút chứ chưa kịp động thủ muội ấy mà.” Trong lòng Trần Hải buồn bực ghê gớm, bình thường lúc chơi đùa với Ngư nhi, nàng đều hưng phấn kêu la, căn bản không có giống như hiện tại, lại còn khóc thật nữa, làm cho hắn cũng ngại ngùng, đau lòng hết sức.

Hắn luôn bảo vệ tỷ muội nhà mình mà.

Lời nói của hai tỷ đệ làm cho Lâm Thị bán tín bán nghi, nàng ấy đỡ khuôn mặt hồng hào của Trần Ngư lên, hồ nghi hỏi: “Con thực sự không bị thương sao?”

“Vâng!” Trần Ngư gật gật đầu không được tự nhiên, mặt ửng hồng lên là vì đang ngượng ngùng. Vừa rồi nàng chỉ chơi đùa ầm ĩ bình thường, nhưng vì Lâm Thị quá quan tâm nên nàng mới bị xúc động, nàng chưa từng được cảm nhận thứ tình cảm đó, khó tránh khỏi sẽ bị kích động một phen, không ngờ lại dẫn tới hiểu lầm lớn như vậy, nàng cũng thấy ngại khi nhìn Trần Hải bọn họ.

“Cái đứa nhỏ này doạ chết ta rồi!” Thấy con mình không có chuyện gì nữa thì trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm một hơi, giả bộ giận mắng một câu chứ không có ý trách cứ.

“Không có sao mà muội lại khóc làm gì?” Trần Hải bất mãn than thở, nghĩ tới lần sau sẽ không dám chơi đùa kiểu đó với nàng nữa.

Trần Ngư thấy bọn họ đều nhìn chằm chằm mình, nếu không cho họ đáp án cụ thể thì bọn họ sẽ không yên lòng đâu, vội nhẹ nhàng nói: “Vốn lúc đầu chỉ chơi đùa bình thường với ca ca, nhưng khi nương vừa chạy tới ôm con để dỗ dành thì con lại không hiểu tại sao nước mắt cứ rơi...”

Xấu hổ quá đi! Nàng vốn đã ba mươi tuổi rồi mà còn ôm người lớn khóc oà lên, mất hết mặt mũi rồi! Mà khoan, tính ra bây giờ nàng mới chỉ sáu tuổi nên khóc là chuyện bình thường mà đúng không?

“Cái đứa này...” Có lẽ Lâm Thị đã hiểu rõ tâm tình của nàng nên không còn trách móc nữa, biết nàng đang ỷ lại mình, khoé miệng thoáng nở nụ cười, ôn nhu đáp lại: “Các con không ra ngoài chơi mà trốn ở trong phòng làm gì?”

“Nương, Ngư nhi nói muốn nhìn xem cua muối đã ăn được hay chưa, kết quả Tiểu Hải tham ăn trộm lấy đi, bị con đánh cho một cái, Ngư nhi giễu cợt đệ, cuối cùng mới thành ra ầm ĩ như vừa rồi đó ạ.” Trần Yến giải thích ngắn gọn, trong ánh mắt tràn đầy ý cười, so với thời điểm chưa ra ở riêng thì nàng ấy đã thả lỏng hơn nhiều rồi.

Thời điểm chưa ở riêng, mỗi khi gặp chuyện, nàng ấy sẽ bị mắng mấy câu, bị tổn hại không ít lần, cũng chỉ vì nàng ấy là con gái, cho dù có uỷ khuất thì cũng chỉ có thể giấu trong lòng. Nhưng bây giờ đã ra ở riêng rồi, nàng ấy biết rõ những người đáng ghét kia không còn ở bên cạnh mình nữa, chỉ có phụ mẫu thân bảo vệ, đệ muội giúp đỡ, trong lòng suy nghĩ gì đều hiện hết lên trên mặt mà không hề giấu diếm.

“Đứa nhỏ này, nếu ăn phải đồ hỏng thì sao hả?” Lâm Thị vừa nghe xong cũng tức giận mắng một câu, nhưng không có nói nặng lời.

Trần Ngư nhìn Lâm Thị, cảm thấy nương yêu thương hài tử rất thật lòng, kể cả có lo lắng thì cũng chỉ trách mắng một câu, trước giờ không hay nói nặng lời, tấm lòng thiện lương, lại không trọng nam khinh nữ, trong lòng lúc nào cũng nghĩ cho con cái mình...

Kỳ thật, trong lòng Lâm Thị không có nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ đơn giản mình sinh hai đứa con gái đã bị người ta coi khinh đủ rồi, giờ mà còn chà đạp tụi nhỏ thì đáng mặt làm nương sao? Cho nên nàng ấy đều đối xử với ba huynh muội như nhau, ra sức bảo vệ hết lòng, bằng không vừa rồi Ngư nhi kêu la như vậy, nàng ấy sẽ không vội kích động mà chạy vào hỏi han như thế.