Những món ăn đạm bạc như này đối với Trần Ngư sống từ thời hiện đại mà nói chẳng có ngon lành gì, nhưng mà hiện tại nàng đã xuyên về đây thì phải thích nghi dần thôi, trong miệng vẫn nhai, ngoài miệng lại khen không ngớt, Trần Yến với Trần Hải bên cạnh cũng gật đầu tán thành, Lâm Thị thì cười tươi còn Trần Đông Sinh lại yên lặng không nói...
Cua muối không giống như ốc muối, cần phải ăn hết trong thời gian ngắn, bằng không thịt cua sẽ dễ bị rục ra thì lại không ngon nữa.
“Thơm quá đi!” Mở cái nắp ống trúc ra, một mùi hương xộc thẳng vào mũi, làm cho Trần Hải nhịn không được mà than thở một tiếng.
“Ngư nhi, cái này vẫn còn ăn được sao?” Trần Yến có chút lo lắng, dù sao ốc muối này đã để được hơn nửa tháng, còn cua chỉ mới muối được một ngày rưỡi, trong lòng vẫn còn hơi thấp thỏm.
“Mùi vẫn còn thơm là vẫn còn ăn được!” Trần Ngư liền giải thích dễ hiểu, trong lòng thầm cười khổ, làm cái gì cũng bị gặng hỏi, còn phải tìm cớ, thật mệt mỏi quá đi.
Nếu như xuyên qua thành người mười mấy tuổi, biết chữ thì có phải tốt hơn không... Biết chữ sao? Trong ánh mắt Trần Ngư chợt loé lên, nàng cũng phải học để biết chữ chứ nhỉ, cho dù là biết ít ít thì cũng tốt, có vậy thì khi nàng làm việc sẽ ít bị mọi người chất vấn hơn.
Hiện tại người một nhà sống đơn giản qua ngày nên không suy tính quá nhiều, nhưng sau này lớn lên, nói không chừng với suy nghĩ của nàng sẽ bị mọi người cho là quỷ quái thì sao? Vẫn nên tìm cho mình đường lui trước thì hơn.
Trần Ngư đã khắc sâu chuyện biết chữ này trong lòng rồi, trước mắt vẫn là phải giải quyết chuyện cua muối này... Ngay lúc Trần Ngư đang giật mình sửng sốt, Trần Hải nhanh tay nhanh mắt bắt được chân một con cua từ trong bình, sau đó nhét vào miệng...
“Đệ đúng là quỷ tham ăn, có ai giành với đệ đâu? Còn chưa biết đã ăn được hay chưa mà đã ăn bậy bạ rồi, lúc đó đau bụng thì đừng có khóc lóc kêu ca nhé.” Trần Yến vừa thấy vậy thì lập tức đi lên tát cho Trần Hải một cái, vẻ mặt vốn đang say sưa ăn ngon đột nhiên biến thành đau khổ không thôi, con cua trong miệng cũng bị rớt ra, che đầu nhỏ đang đau của mình mà hô lên: “Tỷ, đệ có oán gì với tỷ hay sao mà lại đánh đau như thế...”
“Ha ha ha...” Trần Ngư thấy bộ dạng chật vật của Trần Hải, nhịn không được mà duỗi tay vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình: “Quỷ tham ăn kìa... lêu lêu...”
“Được lắm, Ngư nhi à, ngay cả muội cũng cười nhạo ta...” Trần Hải thấy muội đang trêu chọc mình thì không chịu nổi, duỗi tay cù lét làm cho Trần Ngư hét lên một tiếng: “A a, nương ơi, cứu mạng...”
“Ngư nhi, sao vậy?” Lâm Thị đang bận rộn làm việc, nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của con gái nhỏ thì lập tức vội vội vàng vàng chạy tới, thấy Trần Ngư lao về phía mình, ôm lấy nàng hỏi: “Có phải bị ngã chỗ nào không? Ngã đau không? Đưa nương nhìn xem nào...”
Vốn chỉ là vui đùa ầm ĩ nên Trần Ngư vô tư kêu la một tiếng, đến khi được Lâm Thị ôm vào trong lòng, đầu vẫn còn mơ hồ, lúc nghe thấy Lâm Thị ra sức hỏi han quan tâm thì trong hốc mắt lại ngân ngấn lệ, nghẹn ngào kêu lên: “Nương!”
“Ngư nhi không khóc nữa, ngoan ngoan nương thương...” Lâm Thị vừa thấy nàng khóc thì hốt hoảng, vội nhìn từ trên xuống dưới, hỏi: “Mau nói nương nghe đau chỗ nào, đừng khóc nữa.”
Một màn này làm cho Trần Yến với Trần Hải trợn mắt há hốc mồm, hiện tại không thể phản ứng lại kịp.