Chương 45

Đống ốc muối này làm ra được tới mười mấy ống, khóe miệng tươi cười vì hạnh phúc của Trần Hải không thể nào che giấu nổi, cười ngoác đến tận mang tai luôn rồi.

Đã làm xong ốc muối, may mà sống ở gần biển nên không sợ thiếu muối, bằng không Trần Ngư không có cách nào làm ra được món này.

“Nhiều cua như thế làm sao ăn hết nổi?” Lâm Thị thấy trong thùng gỗ vang lên tiếng “cộc cộc” của con cua nhỏ, nhìn Trần Đông Sinh hỏi: “Nếu không chàng đem một ít sang cho phụ thân làm đồ nhắm đi.” Chỉ cần Hồ Thị không làm khó dễ thì Lâm Thị vẫn nguyện ý chiếu cố cho bọn họ, dù sao bọn họ cũng là công công bà bà của mình mà.

“Không được.” Trần Ngư không chờ Trần Đông Sinh mở miệng, nàng lập tức ngăn cản, thấy Lâm Thị với Trần Đông Sinh đều không tán đồng mà chăm chú nhìn mình, nàng chu mỏ kêu lên: “Nãi nãi có đồ ăn có bao giờ cho nhà chúng ta đâu, dựa vào cái gì mà con với ca ca tỷ tỷ khổ cực lượm nhặt từng con cua rồi giờ phải đem cho nãi nãi chứ? Con mặc kệ, nhất quyết không được cho!”

Lâm Thị vừa nghe xong, trong lòng đau nhói không thôi, nhưng vẫn thấy khó xử: “Không đưa mà nhiều cua vậy sẽ không thể ăn hết, thế chẳng phải là đang lãng phí sao?”

“Có lãng phí thì cũng không cho bọn họ, hừ, cùng lắm là cắt một nửa con cua ra rồi làm giống như ốc muối, chỉ là hơi hao muối và rượu...” Kỳ thật trong lòng Trần Ngư sớm đã có quyết định, nhưng lo lắng khi mình nói ra bọn họ sẽ không chấp nhận, liền mượn cớ này để nói ra chủ ý trong lòng mình, xem bọn họ có chịu tiếp nhận hay không.

“Đúng vậy, dù sao cũng đã cực khổ lượm về rồi, thà không ăn ngon chứ không thể bỏ phí.” Trần Yến thấy Trần Ngư uỷ khuất thì vội vàng nói đỡ.

Ba huynh muội bọn họ không hề có chút hảo cảm gì với Hồ Thị, ngay cả Trần lão đầu cũng vậy, đúng là quá nhu nhược, làm cho người ta vừa thấy đáng thương vừa đáng hận, về sau nên ít tiếp xúc đi thì hơn.

“Đúng đó, đúng đó, cùng lắm về sau chúng ta làm ít lại là được.” Trần Hải phụ hoạ, ba huynh muội bọn họ rất đồng lòng với nhau.

“Nương, người không biết đâu, vừa rồi Nhị bá mẫu đã chặn con với tỷ tỷ lại, nói nhà chúng ta có nhiều cua và ốc biển như vậy thì sẽ không thể ăn hết nổi, có lòng tốt muốn ăn phụ nữa đó.” Trần Ngư vốn muốn giấu kín chuyện này nhưng thấy Lâm Thị còn đang do dự, cuối cùng nàng quyết định nói ra luôn, còn bày ra vẻ mặt uỷ khuất.

Lâm Thị nghe xong, sắc mặt trầm xuống, vốn còn do dự đột nhiên biến thành tán đồng, nhìn ba huynh muội bọn họ, nói: “Vậy thì muối lên đi, chỉ tốn thêm chút muối thôi mà.”

“Rượu của ta thì sao?” Trần Đông Sinh nói lí nhí.

“Còn nói rượu gì ở đây nữa, có cơm cho chàng ăn đã là không tồi rồi, không có rượu uống thì có sao đâu.” Lâm Thị không vui nói.

“Đó chẳng khác nào là muốn mệnh người ta sao?” Trần Đông Sinh uỷ khuất thì thầm...

“Ha ha ha...” Ba người bọn họ bị chọc cười bởi biểu cảm của hắn, cả đám ôm bụng cười.

Chuyện này tạm thời không đề cập tới nữa. Cua này có thể muối lên để ăn dần, xem như Trương Thị đã vô tình giúp đỡ bọn họ giải quyết vấn đề, trong lòng thầm nói câu “cảm ơn”.

Bữa trưa thì ăn đơn giản một chút, bởi vì phải vội làm cho xong đống cua với ốc biển ướp muối kia, nhưng đến bữa chiều thì ăn ngon hơn nhiều. Tuy vẫn là cháo nhưng có thể lấy nước thịt ốc ra xào, thêm ít muối với gừng, thế là đã được một mâm cơm rồi. Trước kia toàn ăn cua hấp, mà giờ chưng lên ăn vẫn ngon, hương vị của hai món không giống nhau.