“Muội mà không làm vậy thì Nhị bá mẫu sẽ lấy ốc biển của chúng ta đó.” Dựa vào cái gì mà phải đưa cho nàng ta, hừ, còn nói có lòng tốt ăn giúp, đầu óc có bệnh hay gì!
“À, thì ra là muội cố tình làm thế, Ngư nhi, về sau nhớ phải tránh xa Nhị bá mẫu ra nhé.” Trần Yến lo lắng nếu đắc tội với Nhị bá mẫu thì sẽ khiến cho nương bị làm khó, thôi thì vẫn nên khuyên còn hơn là không.
“Được ạ!” Trần Ngư hiểu rõ tâm tư của nàng ấy nên gật gật đầu đồng ý.
Chỉ chốc lát sau, Lâm Thị với Trần Đông Sinh đều đã tới, hai người là người lớn nên sẽ khoẻ hơn, mỗi người xách một cái, tay còn lại dắt con mình về nhà...
“Phải làm sạch chúng trước đã...” Trần Ngư dặn dò, thấy Trần Đông Sinh ngồi ở một bên nhìn bọn họ cười suốt, vẻ mặt rất vui sướиɠ, tiến lên ghé vào trên đầu gối hắn, nũng nịu: “Phụ thân, tỷ tỷ nói giũa không ăn được là thật sao ạ?”
Trần Đông Sinh vừa nghe xong liền trầm mặc một hồi, ánh mắt hiện lên chút u buồn, sau cùng thở dài một tiếng, tỏ vẻ bi thương: “Vào đợt mùa màng hạn hán, cây trồng không có thu hoạch, đồng nghĩa với việc không có đồ ăn, mọi người không có gì vào bụng nên chẳng có sức mà cho thuyền rời bến để đánh bắt cá... Ốc biển đều bị mọi người thu hoạch hết, chỉ còn thừa lại giũa dính chặt ở trên tảng đá... Tiểu muội tuổi còn nhỏ, chỉ mới hai tuổi, đói quá nên khóc lóc không ngừng, khiến cho người ta đau lòng không thôi, thế là Đại ca đã đi bắt một vài con giũa về, nấu một nồi lớn, mọi người đói quá nên không cần biết là có ăn được hay không nữa, cứ vậy mà cho hết vào bụng... Chỉ là sau đó... Tiểu muội phát bệnh không thể giữ nổi mạng sống...”
Trần Ngư vừa nghe xong, sửng sốt cả nửa ngày không thốt ra được câu nào... Những chuyện như này nàng chưa từng được nghe ai kể bao giờ. Nàng nhìn thoáng qua Lâm Thị, thấy vẻ mặt nương cũng kinh ngạc, chỉ sợ là cũng không biết chuyện này, quay sang dò xét Trần Đông Sinh một cái, sợ hãi nói: “Phụ thân, là Ngư nhi không tốt...”
“Ừ ừ...” Trần Ngư vừa dứt lời, hốc mắt Trần Đông Sinh khẽ rưng rưng, vừa xoa xoa đầu nàng vừa cười, có chút chua xót: “Đây đều đã là chuyện quá khứ rồi, hôm nay Ngư nhi hỏi nên ta mới nghĩ đến... Ngư nhi à, giũa này ăn được, chỉ là có hơi ít thịt, tuy mùi vị rất ngon nhưng mảnh thạch nhiều, có thể gây cắt ruột, trước mắt mọi người đều không thiếu lương thực ăn no, không cần phải nguyện ý ăn cái đó làm gì nữa.”
Có đủ lương thực ăn no sao? Trần Ngư rất muốn trợn trắng mắt ngạc nhiên, câu này nói ra để lừa nàng à? Từ lúc nàng xuyên tới đây đã nhiều ngày như vậy rồi mà mãi đến tận hôm qua được chia ra ở riêng mới có cơ hội được ăn no một chút, còn lại đều là ăn không đủ no, thiếu điều chưa bị đói chết thôi!
“Ngư nhi, muội vẫn thèm ăn đến vậy sao? Sao lại cứ mơ tưởng tới con giũa thế?” Trần Hải nhìn vẻ mặt nàng có hơi đượm buồn thì lại trêu chọc nàng.
Ta thèm ăn sao? Có thèm thật thì ta cũng không thừa nhận đâu! Ta làm vậy là vì cả cái nhà này đó, muốn thoát khỏi nghèo khó để làm giàu mà không làm vậy thì sao mà thoát ra được?
“Chỉ là muội thấy mấy sinh vật dưới biển đó đều có thể ăn được, cho nên mới hỏi phụ thân một chút mà thôi!” Nàng nhẹ nhàng giải thích một câu, sau đó không để ý tới ánh mắt châm chọc của Trần Hải nữa, tự ý quay người rời đi.