Chương 43

“Ngư nhi, muội bị sao vậy?” Trần Yến thấy cử chỉ quỷ dị của nàng thì lo lắng không thôi.

“À, muội không sao...” Trần Ngư xấu hổ toát mồ hôi hột, liếc nhanh nhìn Trần Yến một cái, thấy vẻ mặt nàng chăm chú nhìn mình như đang gặp phải quỷ, nàng liền giả bộ ngây thơ đáp lại: “Chỉ là muội thấy có hơi nóng...” Tỷ ấy hẳn là không hiểu giỏ ngón giữa lên là có ý gì có đúng không?

Trần Yến vừa nghe xong, ngẩng đầu nhìn trời, lại cúi đầu nhìn con cua nhỏ trong thùng gỗ, cả ốc biển trong cái sọt, gật gật đầu nói với Trần Ngư: “Mặt trời dần lên rồi, đúng là có hơi nóng thật, hay là chúng ta trở về đi?”

“Được ạ!” Trần Ngư vội gật đầu phụ hoạ, thấy sọt cũng gần đầy rồi thì thúc giục Trần Hải: “Ca ca, chúng ta mau về nhà thôi!”

“Được!” Trần Hải lớn tiếng trả lời.

Lúc mới tới, cái sọt với thùng gỗ không hề nặng, nhưng khi trở về thì cả hai đều đựng đầy cua và ốc biển rồi, thấy rõ nếu để ba người xách thì sẽ không nổi... Trần Yến để Trần Hải chạy về nhà gọi phụ mẫu thân tới giúp đỡ bọn họ, còn nàng ấy với Trần Ngư hai người chậm rãi di chuyển về phía trước...

“Ô, Yến nhi à, hôm nay lượm được nhiều ốc biển vậy sao?” Một âm thanh cực kỳ chói tai cắt ngang lúc hai tỷ muội bọn họ đang làm việc, Trần Ngư ngẩng đầu nhìn lên, người vừa nói là Nhị bá mẫu Trương Thị, khoé miệng liền lộ ra vẻ khinh thường.

“Đúng vậy.” Trần Yến thản nhiên trả lời lại, cũng thừa biết cái tên Nhị bá nương này rất thích chiếm tiện nghi của người khác.

“Nhìn xem cái thời tiết này đi, sao mà nóng khủng khϊếp, bắt nhiều ốc biển thế này sợ là sẽ không thể bảo quản được lâu đâu, thế thì quá là lãng phí đi, vẫn là Nhị bá mẫu có lòng tốt giúp ngươi ăn một ít cũng được mà đúng không?” Nói xong liền duỗi tay hòng muốn bắt lấy.

Trần Ngư không ngần ngại mà ngăn lại, khoé miệng nở nụ cười ngọt ngào, thản nhiên nói: “Nhị bá mẫu à, Ngư nhi muốn ăn cá, có thể đổi ốc biển để lấy cá có được không?”

Ở dưới biển khắp nơi đều có ốc biển, chỉ cần chịu khó đi bắt một chút là sẽ có cái ăn, nhưng do nàng ta quá lười biếng, lại còn chiều con mình không muốn cho chúng nó khổ cực ra ngoài bắt về ăn, chưa thấy ai lại đi dạy con kiểu đó.

“Cái gì? Cá sao?” Trương Thị vừa nghe xong thì lập tức xù lông lên: “Cá quý biết bao nhiêu, ta đây còn chưa được ăn, ở đâu ra mà đổi nó cho ngươi?”

“Nhưng Ngư nhi chỉ muốn ăn cá thôi!” Nàng nói xong liền chu mỏ, hốc mắt ngấn lệ, giống như đang sắp khóc vậy.

“Để hôm khác đi, Nhị bá mẫu có việc phải đi trước, các ngươi cứ từ từ mà về nhà nhé.” Trương Thị vừa thấy Trần Ngư muốn khóc thì lập tức bỏ chạy ngay. Ở ngoài biển đâu đâu mà chả có ốc biển, còn cá là để dành bán kiếm tiền, không thể cho nàng ăn được.

Trương Thị một bên dỗ dành, một bên lui về phía sau, trong miệng còn thầm mắng: “Tiểu nha đầu chết tiệt kia, muốn ăn cá thì chờ đến kiếp sau đi!”

“Ngư nhi, muội không sao chứ?” Trần Yến thấy bộ dạng Trần Ngư muốn khóc, nàng ấy đau lòng biết bao nhiêu: “Chờ sau này kiếm được nhiều tiền rồi tỷ sẽ mua cá cho muội ăn, muội đừng khóc nữa nhé.”

Nàng trợn tròn mắt ngạc nhiên, Trần Ngư bị Trần Yến làm cho bất ngờ, nhìn chằm chằm Trần Yến, khàn giọng giải thích: “Tỷ à, muội làm vậy là để doạ Nhị bá mẫu thôi, chứ ai mà muốn ăn cá của nhà họ chứ, còn không ngon bằng ốc muối nhà mình nữa là.”