Trong nhà không có thuyền đánh cá, khẳng định sau này cũng không có cá khô mà ăn, chỉ có thể làm chút đồ biển gì đó để ăn với cơm thôi.
“Được thôi.” Trần Đông Sinh không chút suy nghĩ mà gật đầu ngay.
Trần Ngư nhìn Trần Đông Sinh, ngay lúc này nàng liền thấy hắn không phải người hiếu đạo quá mức nữa, hẳn là một người phụ thân tốt yêu thương con cái hơn.
Ngày hôm sau, Trần Đông Sinh đi ra sau núi nhặt thêm trúc về, Lâm Thị ở nhà thu dọn mấy đồ đạc linh tinh sau khi được phân ra ở riêng, mà ba huynh muội Trần Ngư thì xách theo một cái sọt nhỏ, một cái thùng gỗ nhỏ bị sứt mẻ lổm chổm đi đến bờ biển...
Hôm nay ở ngoài bãi lớn thuỷ triều đặc biệt dâng lên rất cao, sau khi thuỷ triều xuống, nước sẽ rút sâu hơn bình thường, ngay cả những chỗ không bao giờ có thể nhìn thấy được cũng sẽ bị lộ ra.
Ngoài biển cũng có mấy đứa nhỏ đang chơi đùa, có đứa đang mò cua bắt ốc... Đối với mấy đứa nhỏ không đủ ăn mà nói, tài nguyên trên biển là thứ đồ ăn có thể nuôi sống bọn họ tốt nhất.
Trần Ngư không muốn chọc cho người ta chú ý, nàng đã đề nghị Trần Hải cùng đi qua bên kia... Ba huynh muội bọn họ vui vẻ mỗi người tìm một chỗ khác nhau, bởi vì Trần Ngư tuổi còn nhỏ, Trần Yến không yên tâm nên đã tìm một chỗ tương đối gần với nàng.
Bởi vì biển sóng nước lớn, nhiều cua và ốc biển sẽ cuốn theo dòng nước dạt về phía bọn họ, nói chung đồ vật khá là phong phú. Ốc hương, ốc cay, ốc vỏ cứng, ốc đá... rất nhiều loại ốc khác nhau, nhưng Trần Ngư lại không thích ốc hương với ốc vỏ cứng lắm, nàng liền nhắc nhở bọn họ tìm nhiều ốc cay với ốc đá hơn một chút.
Hiện tại giá của một cân ốc đá phải tầm bốn đến năm mươi văn, ốc cay muối sẵn trong lọ thuỷ tinh thì có giá mấy chục văn, cả hai cái có giá trái ngược nhau, nhưng so về hương vị thì tương đối ngon như nhau.
“Cái gì đây?” Sau khi lật một tảng đá lên, thấy trên tảng đá có vật gì đó bám vào, Ngư nhi có hơi ngạc nhiên, thở nhẹ một tiếng, bị Trần Yến đang ở sát bên nghe thấy được, vội lên tiếng hỏi: “Ngư nhi, muội làm sao vậy?”
“Tỷ, cái kia có ăn được không?” Nàng chỉ chỉ vào mấy cái đang bám trên tảng đá, ra vẻ chờ đợi mà hỏi.
Cái đang bám trên đó được gọi là đằng hồ, tên gọi khác là mã nha hay ốc cổ ngỗng, có địa phương gọi nó là “giũa”, là một món ăn cực kỳ ngon, còn có thể dùng làm thuốc, trên quyển sách “thảo mộc Trung Hoa” có ghi chép lại.
Lấy thịt đằng hồ ra, phủ một lớp bột khoai lang bọc bên ngoài, rồi dùng dầu rán lên, hương vị sẽ rất thơm ngon và hấp dẫn, cũng hay được dùng làm canh, phải nói là ngon vô cùng, ngoài ra có thể để nguyên vỏ thả vào nước nấu chín, không cần nêm thêm bất kỳ gia vị nào khác, làm đồ ăn vặt hay làm đồ nhắm rượu chấm cùng dấm chua cũng đều cực ngon.
Chỉ là lúc Trần Yến trả lời, Trần Ngư như thể thấy sấm sét giữa trời quang, nàng bắt đầu thấy choáng váng.
“Cái này không ăn được đâu.” Trần Yến liếc nhìn mấy con bám trên tảng đá, lắc đầu nói: “Cái này gọi là giũa, vỏ nó rất cứng, nấu lên còn rất khó nữa!”
“...” Trong lòng Trần Ngư thầm mắng mấy trăm lần, nhưng ngoài mặt lại khá bình tĩnh.
Mụ nội nó, ông trời à, ngươi theo ta mở thế giới trò chơi sao? Không thể ăn nham y, đằng hồ cũng không thể ăn, cái gì cũng không ăn được, ngươi thực sự muốn ta chết đói sao? Vừa nghĩ đến đây, nàng nhịn không được mà dựng ngón giữa về hướng phía ông trời, trong lòng tràn đầy khinh bỉ...