Chương 41

“Con trộm rượu của phụ thân đó ạ.” Trong giọng nói còn để lộ chút hổ thẹn: “Con chỉ lấy có một ít thôi...” Sau khi nói xong còn lập tức giải thích.

“Ngư nhi đáng thương của ta.” Lâm Thị nghĩ tới những ngày tháng trước kia, Ngư nhi đã phải tha thiết cầu xin Hồ Thị vì muốn được ăn cá, nhưng ngay cả một đũa Hồ Thị cũng không cho, trong lòng đau xót đến độ nước mắt cứ chảy ra...

“Nương, đừng khóc mà.” Trần Ngư lập tức hoảng loạn. Haizzz, sao Lâm Thị lại yếu đuối quá vậy...

“Ngư nhi có ốc muối rồi nên không muốn ăn cá muối nữa.”

“Đúng đó, cái này còn ngon hơn cá muối nhiều.” Trần Hải nhai đầy một miệng, hưng phấn nói.

Vẫn là ngươi thông minh nhất! Trong lòng Trần Ngư oán thầm: Hồ Thị ướp cá vừa mặn lại còn có mùi tanh nữa, có cho nàng ăn nàng cũng không thèm. Nàng nói vậy là chỉ để thay thế bằng ốc muối mà thôi.

“Đừng khóc nữa, hôm nay để cho tụi nhỏ ăn no đi, đây là chuyện vui mà, việc gì nàng phải khóc?” Trong mắt Trần Đông Sinh cũng đang ngân ngấn lệ, nhưng hắn vẫn cố nén xuống, ra sức khuyên bảo Lâm Thị.

“Được rồi, là ngày vui nên ta sẽ không khóc, không khóc nữa!” Lâm Thị nói xong thì vội lau nước mắt, sau đó bế Trần Ngư lên trên ghế ngồi, chuẩn bị bắt đầu ăn cơm.

Món ốc muối này được cả nhà nhất trí khen ngợi.

Về phần hương vị nhàn nhạt kia, Trần Ngư không ngờ đến là dùng ống trúc nhỏ làm ốc muối thì sẽ có một mùi thơm nhè nhẹ, vị nhàn nhạt, chỉ khi cho vào miệng nhai thì mới cảm nhận được, chắc hẳn là nằm ngoài ý muốn của nàng.

Thịt xào với hành thái lát, ốc muối, không tính cháo loãng và bánh lúa mạch thì đây là bữa ăn no nhất sau khi Trần Ngư trọng sinh... Kết quả vừa vui vừa buồn...

“Phụ thân, ta no quá...” Trần Ngư vừa xoa xoa bụng vừa cầu cứu.

“Ha ha ha... Tỷ đã bảo muội đừng ăn quá nhiều rồi mà muội không nghe.” Trần Yến nói thay cho Trần Đông Sinh, còn nhẹ nhàng xoa xoa bụng cho Trần Ngư.

“Ngư nhi, muội còn ốc muối không?” Hiện tại trong đầu Trần Hải toàn là ốc muối, ốc muối, hắn vẫn chưa thoả mãn nên mới muốn hỏi Trần Ngư xem còn không.

“Ở đâu ra mà còn nữa?” Trần Ngư rầu rĩ, nói với giọng không vui: “Cái này là do muội lén lút giữ lại nên mới có, ngay cả tỷ cũng không biết, nếu như bị nãi nãi phát hiện ra thì bà nhất định sẽ mắng chết ta mất!” Nhớ lại lúc mình phải lén la lén lút làm ốc muối y hệt như ăn trộm thì trong lòng liền buồn bực không thôi.

“Được rồi, đừng khổ sở nữa, hiện tại chúng ta đã ra ở riêng, có thể làm việc mình muốn làm mà không cần sợ ai chửi bới, nãi nãi cũng không quản được chúng ta đâu.” Trần Đông Sinh xoa xoa đầu nàng, bày tỏ yêu thương mà nói.

“Đúng vậy đó, Ngư nhi, ngày mai chúng ta đi lượm ốc biển tiếp đi!” Trần Hải hưng phấn đề nghị. Hắn thực sự rất thích món ốc muối này, chỉ cần nghĩ tới thôi đã muốn chảy nước miếng rồi.

Cũng không thể trách sao Trần Hải lại giống như mèo tham ăn thế kia, chủ yếu là do trước kia Hồ Thị nấu cơm, ngay cả cá khô mà cũng làm rất keo kiệt, cái khác thì đừng mơ tưởng tới. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời được ăn no thoải mái như vậy, tâm tình phấn chấn hơn hẳn.

“Đi đi.” Lâm Thị thu dọn chén đũa xong đi vào, cười nói: “Lượm nhiều ốc biển thì số ống trúc này sẽ không đủ dùng, để phụ thân con đi ra sau núi chặt thêm ống trúc về để còn làm thêm nhiều ốc muối hơn.” Cả nhà đều rất thích mùi vị của món ốc muối này, thôi thì cứ làm nhiều ăn dần được mà.