Nhìn thấy vẻ mặt hào hứng của con gái như vậy, Lâm Thị không thể cự tuyệt nổi, nàng ấy cắn răng thật chặt mà nói: “Lúc mà mời thôn trưởng đến làm chứng việc ở riêng, nhà ta còn thừa lại một ít thịt, gia gia đã cho phép chia đều ra, chúng ta được tầm ba đến bốn lạng, tối nay nương sẽ đem ra xào, lại nấu thêm chút cháo, hấp ít bánh lúa mạch...”
“Oa... Tuyệt vời quá đi! Cuối cùng cũng được ăn no rồi!” Trần Ngư cảm thấy mình càng ngày càng thích ứng với tính cách sáu tuổi này.
“Đúng là nha đầu tham ăn!” Lâm Thị nhìn nàng cười, lúc nãy còn không nỡ thì bây giờ đã không nghĩ vậy nữa rồi, còn duỗi tay bóp bóp đầu mũi nàng nữa.
“Nương, người không được nhéo mũi ta.” Trần Ngư lấy tay che mũi lại, ngây thơ nói: “Nhéo mũi kiểu này rất dễ làm méo mũi, Ngư nhi sẽ không còn xinh đẹp nữa!”
“Cái đứa này...” Lâm Thị kinh ngạc nhìn nàng, kết quả bị điệu bộ của nàng làm cho bật cười. Lúc này cả nhà đều ở đây, mọi người đều bị vẻ nghiêm trọng của Trần Ngư chọc cười, cả gian phòng tràn ngập tiếng cười...
“Ngư nhi, muội cầm cái gì vậy?” Sắp đến giờ cơm, mọi người đều đang bận rộn dọn đũa, bưng thức ăn lên, chỉ có Trần Ngư là chạy tới chạy lui, còn giấu một cái ống trúc trong người, khiến cho Trần Hải lập tức chú ý.
“Không có cho ca ca xem đâu!” Trần Ngư làm mặt quỷ với Trần Hải rồi nhanh chóng xoay người đi vào bếp.
“Ngư nhi, đây là cái gì vậy?” Trên bàn được bày thêm cái gì đó, tản mát một loại hương thơm khác thường, làm cho mọi người đều nghi ngờ không thôi.
“Trông giống như là ốc cay...” Trần Yến đổ một ít ra, có hơi chần chờ mà nói.
“Có thể ăn được sao?” Lâm Thị tương đối nhát gan nên phải hỏi cho rõ.
“Không biết nữa.” Trần Ngư trả lời hết sức hồn nhiên, ngay đúng lúc mọi người còn đang kinh ngạc, nàng rất nhanh đã lấy đũa gắp bỏ vào miệng mình một cái.
“Ngư nhi, con làm cái gì thế?” Lâm Thị vừa thấy nàng làm vậy thì lập tức hoảng sợ, vội ôm trầm lấy nàng: “Không thể ăn cái này được, lỡ như bị trúng độc thì sao?”
Trong miệng vẫn còn đang nhai, nhìn thấy Lâm Thị hoảng loạn thì lại cảm động không thôi, nhưng nếu như bây giờ mà không bỏ ốc muối ra thì về sau biết lấy gì ăn mà cải thiện cuộc sống? Nàng kinh hô lên một tiếng: “Nương à, cái này ăn ngon thật đấy.”
“Có thể ăn được sao?” Trần Hải líu cả lưỡi, không chờ Lâm Thị ngăn cản, hắn vội gắp một đũa cho vào miệng, sau khi nhai xong thì trợn to hai mắt, ngạc nhiên nói: “Thật đó nương à, cái này ăn rất thơm...”
Trần Đông Sinh hiếu kỳ muốn nếm thử, cả nửa ngày sau mới nói: “Là ốc cay, nhưng hương vị này lại hơi cay quá, có chút xíu vị mằn mặn, thơm ngon bổ dưỡng, cộng thêm mùi vị nhàn nhạt của ống trúc... Ngư nhi, con lấy cái này ở đâu ra vậy?”
Trần Ngư bị Lâm Thị ôm chặt lấy, nuốt ốc cay xuống bụng, sợ hãi nói: “Con tự làm đó ạ.”
“Con làm thế nào?” Trần Đông Sinh hiếu kỳ hỏi.
“Con...” Trần Ngư không biết nói làm sao, trước tiên là phải lấy cớ để thuận lợi qua ải cái đã: “Mấy lần con xem nãi nãi ướp muối, Ngư nhi thèm nhưng xin thì nãi nãi không cho, Ngư nhi nghĩ ốc cay có thể làm thành món ăn nên đã thử muối, trước tiên là đập nát, thêm muối và rượu...”
“Rượu? Rượu ở đâu ra mà có?” Trần Đông Sinh tương đối mẫn cảm với rượu, hắn rất thích uống rượu, nhưng điều kiện trong nhà không cho phép uống nhiều, hắn chỉ có thể nhấp vài ngụm cho đỡ thèm.